Lúc về già bạn mới bàng hoàng nhận ra rằng người ta nên đối xử tốt nhất trong cuộc đời lại là người ta đã lỡ làm tổn thương nhiều nhất.

Khi bạn đi qua những tháng năm giông tố cuộc đời, ngồi ngẫm nghĩ lại bạn sẽ thấy tiền bạc, địa vị lẫn cái vẻ hào nhoáng bên ngoài đều không còn nghĩa lý gì nữa. Thứ quan trọng nhất của hiện tại đó chính là tình thân, là người ở bên ta lúc về già, là người đã cùng ta trải qua biết bao gian truân sóng gió suốt mấy chục năm của cuộc đời.

Lúc này bạn sẽ cảm nhận được, người vợ, người chồng bên cạnh mình có giá trị lớn lao như thế nào. Và có thể bạn sẽ ân hận vì bạn có hơn 2/3 đời người sống với người ấy nhưng bạn đã không đối xử với họ tốt hơn. Có lẽ người mà bạn hay trách móc nhiều nhất, cáu bẳn nhiều nhất thậm chí làm tổn thương nhiều nhất cũng chính là người bạn đời của mình.

Khi còn trẻ bạn mải ăn chơi, thậm chí còn cặp bồ cô này cô kia. Bạn khiến vợ bạn khóc đến sưng cả mắt mỗi đêm và hao mòn qua ngày tháng. Thậm chí bạn còn vũ phu đánh cô ấy tím cả mặt mày chỉ vì những thứ chẳng đâu có khi là vì con giáp thứ 13 nào đấy. Bạn khiến cô ấy bị trầm cảm thậm chí gia đình tan vỡ.

Hồi còn trẻ bạn mải đâm đầu vào làm ăn để nuôi con, nuôi gia đình. Bạn đi sớm về hôm có khi con chẳng thấy mặt bố vì lúc bạn đi làm con chưa dậy lúc bạn về con đã ngủ. Có những ngày bạn mệt nhoài với những gánh nặng trên vai, cơm áo gạo tiền và tất cả mọi thứ khiến chân bạn mỏi nhừ và chùn bước.

Thời son trẻ bạn ăn uống vô tội vạ chẳng lo nghĩ đến bệnh tật, bạn cứ thỏa mãn cứ miệng của mình mà không quá quan tâm đến hậu quả sau này. Khi về gia bệnh tật triền miên lại làm khổ người bạn đời bên cạnh lúc này bạn mới thấy ân hận và càng trân trọng người đã ở bên chăm sóc mình.

Thời son trẻ bạn hay dành cho nhau những nụ hôn ngọt ngào cho vợ/ chồng mình. Nhưng khi càng lớn tuổi nụ hôn dần trở nên xa xỉ và dường như không có. Bạn có thể thấy buồn vì điều đó nhưng khi bạn chân yếu, mắt mờ thứ bạn cần và thấy giá trị hơn cả nụ hôn đó chính là cái nắm tay của bạn đời.

Bố mẹ tôi cũng vậy, bố tôi cáo 1 mét tám còn mẹ tôi nhỏ bé vỏn vẻn 1 mét rưỡi. Mỗi lần đi cạnh nhau cứ như đôi đũa lệch, bà nhỏ thó còn ông thì cao lớn, ấy vậy mà họ đã yêu thương nhau từ thời thanh xuân cho đến bây giờ.

Ngày đó ông bà yêu nhau 9 năm rồi mới cưới, thời chiến tranh mỗi người 1 nơi thỉnh thoảng gửi cho nhau vài lá thư liên lạc vậy mà cả 2 vẫn đời chờ nhau 1 lòng chung thủy sắt son. Sau này khi nên vợ nên chồng họ sinh cho nhau 4 đứa con và nuôi chúng tôi khôn lớn.

Empty

(ảnh minh họa)

Khi con cái đã ra cửa nhà và sinh con đẻ cái, bố mẹ tôi mới thấy yên tâm 1 chút. 4 đứa ở 4 nơi nên thỉnh thoảng con cháu lại về đón các cụ lên chơi với các cháu. Mỗi lần như vậy ông bà đều đi cùng nhau, thi thoảng chúng tôi giả vờ lấy lý do để tách 2 cụ ra thì bố tôi lại bảo: ‘Mẹ mày mà không đi bố sẽ không đi đâu”, còn mẹ tôi: ‘Tao không yên tâm nếu để bố mày ở nhà đâu, không có tao ông ấy toàn ăn cơm nguội thôi nên 1 là đi cả đôi hai là cùng ở nhà”.

Cứ thế ông bà dính lấy nhau suốt ngày, tuy ngồi 1 chỗ lại đấu khẩu nhau nhưng hễ đi đâu vài ngày là nhớ đòi về gặp nhau bằng được. Dạo đó ông bà lên ở với gia đình tôi 3 tháng, chiều nào cũng nắm tay nhau đi dạo rồi đi thể dục. Mỗi lần đi qua đường bà lại bé nhỏ nép bên ông còn ông cẩn thận đưa bà đi như thể: ‘Em chỉ việc đi theo anh còn thế giới cứ để anh lo”. Đúng là 1 cái nắm tay tuổi già còn hơn 1000 nụ hôn thời son trẻ

Nhìn cảnh đó tôi tự nhủ không biết sau này già vợ chồng tôi có tình cảm và yêu thương nhau được vậy không? Đêm đến tôi nói với chồng: “Sau này bố mẹ rồi cũng già và qua đời, con cái cũng có cuộc sống gia đình riêng của nó, chỉ còn anh và em bên nhau thôi.

Vậy nên thay vì chờ đến khi đó mới biết trân trọng nhau thì hãy yêu nhau và thương nhau từ bây giờ”. Như nhà văn Trang Hạ đã từng viết: ‘Đừng chúc nhau đầu bạc răng long. Hãy chúc nhau yêu thực sự nồng nàn vào tất cả những ngày còn được sống bên nhau”.

Theo Phunutoday

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN