Tại sao khi mà nhiều cô gái cáng đáng chuyện lẽ ra dành cho đàn ông thì được khen ngợi là mạnh mẽ trong khi có anh chàng nào đổi phận làm vợ thì lại bị bĩu môi?

Tại sao khi mà nhiều cô gái cáng đáng chuyện lẽ ra dành cho đàn ông thì được khen ngợi là mạnh mẽ trong khi có anh chàng nào đổi phận làm vợ thì lại bị bĩu môi?

Điều gì sẽ xảy ra khi một người đàn ông chọn việc đưa đón con đi học, đưa đón vợ đi làm, hết việc vội vã trở về lo cơm cơm nước nước chỉ vì công việc của vợ đặc thù nên không về sớm được? Một người đàn ông bén rễ trong bếp ngày này qua năm nọ sẽ bị coi là gì? Hỏi 10 ông thì chắc 9 ông bảo: Đó là loại đàn ông bỏ đi. Hỏi 10 người phụ nữ thì bên cạnh 5 người xuýt xoa khen cô vợ tốt số chắc sẽ có 5 người bĩu môi (bao nhiêu là gato?) chê bai người đàn ông đó.

Tại sao? Tại sao khi mà nhiều cô gái cáng đáng chuyện lẽ ra dành cho đàn ông thì được khen ngợi là mạnh mẽ trong khi có anh chàng nào đổi phận làm vợ thì lại bị bĩu môi? Tại sao? Tại sao đàn ông mà làm việc phụ nữ thì lại bị coi thường? Phải vì làm phụ nữ là thứ xấu xí, không chấp nhận nổi? Hay chỉ có làm đàn ông mới xứng đáng được tôn vinh? Phải không khi cho rằng xã hội mặc định đàn ông phải là trụ cột gia đình nên đàn ông mà nội trợ là thứ đàn ông bị bỏ đi? Giống như kẻ mặc quần áo giữa một xã hội cởi truồng thì kẻ mặc quần áo là thứ quái dị?

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tôi đã gặp nhiều người đàn ông như thế! Họ vốn chẳng giỏi giang gì ngoài việc biết nấu những bữa cơm rất ngon, biết chăm sóc con khéo hơn cả phụ nữ, thích đi chợ mua đồ dù chưa chắc đã biết mặc cả. Vì họ chẳng mấy giỏi giang nên đi làm công hay bị sếp mắng, ra kinh doanh thì thua lỗ. Chứ không lẽ lại bơm xe hay làm cửu vạn? Nên họ chỉ còn cách làm việc nhà chăm chỉ, nấu những bữa cơm tươm tất cho vợ con, đưa đón con đi học, học cùng con, chơi cùng con. Vậy thì sao? Sao ai cũng cho rằng họ là thứ đàn ông hèn? Sao ai cũng coi thường họ? Sao ai cũng ném cho họ những lời miệt thị, rẻ rúng? Thế nên nhiều người đàn ông kiểu đó ngày càng khép kín. Nỗi sợ khiến họ dần tránh mặt bạn bè hoặc tiêu cực hơn, họ trở thành những kẻ chém gió tơi bời ngoài quán nhậu, cố tỏ ra họ giống những gã đàn ông bất tài nhưng sĩ diện ngoài kia.

Bao nhiêu người đàn ông như thế? Nhẽ ra họ có thể trở thành ông chồng nội trợ nhưng xã hội hà khắc, miệng lưỡi người đời khiến họ không dám nhận vai trò làm vợ mà cứ phải gồng mình lên làm đàn ông.

Khi một phụ nữ tài năng thực sự, thích thú chuyện kinh doanh, lăn lộn thương trường, nếu họ gặp một người đàn ông giúp họ giữ mái ấm vậy chẳng phải là tốt lắm sao? Nhưng bao nhiêu người phụ nữ như thế có được một tấm chồng chịu làm nội trợ thay vợ? Là bởi những định kiến hẹp hòi của thiên hạ nên loại đàn ông chịu xuống bếp thay vợ ngày một hiếm hoi đi. Chúng ta cứ kêu gọi bình quyền nhưng chính chúng ta lại gán cho việc một người đàn ông làm vợ để vợ làm chồng là thứ quái dị, không chấp nhận nổi. Thậm chí, với nhiều người còn thiển cận cho rằng đàn bà mà làm hết việc của đàn ông thì cũng là thứ đàn bà dữ dằn.

Thật bất công nếu như đàn ông xuống bếp giúp vợ đôi ba phen, đôi ba việc thì được tôn vinh thành soái ca trong khi đàn ông chọn trọn vẹn với bếp để giữ mái ấm gia đình khi vợ bận chinh chiến ngoài kia thì bị coi rẻ rúng.

Đàn ông xuống bếp đôi ba phen được tôn làm soái ca, còn đàn ông nội trợ chuyên nghiệp sao các chị lại bĩu môi? 1

Làm đàn ông đôi khi thật khó! Bé thì không được khóc vì 'đàn ông đàn ang sao lại khóc nhè'. Thích chơi búp bê dù kể cả coi búp bê như nhân viên và mình là giám đốc thì cũng bị giằng lấy rồi dúi vào tay súng ống, gươm đao hay chiếc ô tô, siêu nhân (mà phải là siêu nhân nam nhé). Cái gì cũng phải nhường nhịn phụ nữ dù gặp đúng con bé tác ta suốt ngày chặn đường cướp đồ ăn, đồ chơi của mình. Nhường nhịn là đúng nhưng nhường nhịn là thể hiện sự văn minh chứ không phải là vì bạn là đàn ông bạn phải nhường phụ nữ.

Lớn hơn chút nữa có bạn gái thì phải lo bao bạn gái vì đàn ông galant không bao giờ để phụ nữ trả tiền. (Nên đám con trai nhiều đứa trộm tiền bố mẹ hơn con gái thật). Lấy vợ vào rồi thì phải lo làm trụ cột gia đình. Kiếm được tiền mà ít hơn vợ là coi như xong đời con vịt giời. Mà kiếm được tiền thì cũng phải giữ nguyên sự lãng mạn như trước khi cưới, vẫn phải giúp vợ việc nhà. Bằng không thì thế nào cũng bị vợ ca bài 'chồng nhà người ta'. Nên nhiều người đàn ông từ bé bị bắt nhường phụ nữ nhiều thành ra ghét bỏ phụ nữ, sợ phụ nữ. Nên nhiều người đàn ông chọn trốn việc nhà vì sợ về đến nhà nghe vợ cằn nhằn. Nên nhiều đàn ông không kiếm được tiền nhiều hơn vợ thì sinh ra bất mãn bởi miệng lưỡi thị phi ngoài kia.

Bình quyền làm ơn hãy bắt đầu từ việc phân công việc nhà. Ai làm được cái gì và làm tốt cái gì thì người đó nhận. Chứ đừng phân giới tính trong công việc. Đàn ông không kiếm được tiền nhiều hơn vợ thì anh ta sẽ lo việc nhà cửa thay vợ, đừng lên án. Vì vợ chồng họ như thế là bình quyền hơn nhà bạn rồi. Vậy thôi!

Cuối cùng, sĩ diện nào thì cũng chỉ là nhãn mác phù phiếm thôi, nếu anh yêu vợ, muốn hạnh phúc gia đình bền lâu, hãy cứ làm người đàn ông nội trợ. Thứ chúng ta nắm giữ được trên tay há chẳng phải là sự mãn nguyện của vợ, niềm hạnh phúc của con đó sao? Sao cứ sống theo miệng lưỡi người đời ngoài kia?

ST

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN