Mình rời bỏ nhau, sau nhiều ước mơ và nỗ lực. Tồn tại trong em khi ấy chẳng có gì khác ngoài nỗi đau.  

 Mình không cho nhau một cái ôm lần cuối, kể cả khi nỗi nhớ đã ùa về đầy căn phòng cũ. Hoàng hôn chiều hôm ấy có thể vẫn đậu trên mái tóc em, nhưng bây giờ anh không còn ký ức nữa. Đoạn đường về sau anh sẽ vẫn bước tiếp, nhưng chẳng phải vì em và cùng em.

Mình từng có nhau như một điểm tựa đầy màu nhiệm...

Có nhiều đêm em buồn vì rối bời cuộc sống, lại nghĩ về anh và điều ta mong ước, cảm thấy được những hạnh phúc nhỏ đang nảy nở và sản sinh dần nhiều hơn áp lực. Em đã tưởng, dẫu cuộc sống xảy ra thế nào thì anh vẫn sẽ ở đó. Chuyện chúng mình êm đềm như dòng nước không qua mùa nước lũ.

Việc chúng ta dừng lại, chẳng biết nên xem là dối trá hay là hiển nhiên.

Hôm đó, cuộc tình mình đi qua mưa bão. Hai chúng ta như hai kẻ bơ vơ mải miết tìm cho chính mình một con đường yên ổn. Yên ổn đó không có nghĩa là phải bên nhau, thậm chí hai ta còn nên là kết thúc! Nỗi buồn không biết từ bao giờ đã kéo đến, bao trùm lên những mẩu chuyện nhỏ, len cả vào kẽ tay chúng mình còn đang nắm.

Day dứt là khi ta cố tình ở lại trong chuỗi ngày thật buồn. Hi vọng như thế chỉ là nỗ lực cho nhiều mâu thuẫn trở đi trở lại.

Thế nên mình đã chọn rời đi, khi trời vừa hửng sáng.

Em là người cô đơn, kể từ khi mình xa cách.

Nhưng cô đơn bây giờ thật khác với sự lẻ loi ngày anh chưa đến. Thuở ấy, em vẫn thấy yêu đời khi tự mình vượt qua và trải nghiệm. Còn bây giờ, có thể trước những sóng gió em vẫn cứ an nhiên, nhưng niềm chơ vơ đã trở nên thường trực như một trở ngại lớn cho lòng hi vọng.

Cảm giác thế nào, khi ta rời bỏ một điều mình từng đặt trọn hi vọng. Phản xạ của sự trưởng thành có thể giúp em dần hiểu rằng chuyện cũ không sâu đậm đến nỗi không thể xóa. Cố gắng đó rồi cũng biến em thành kẻ ích kỷ tự thương mình, không tìm ra thứ hạnh phúc của ngây ngô nồng nhiệt nữa.

Hà Nội những ngày này trời rất rét. Vài người trong đám đông đang hi vọng sẽ “vô tình” tìm được một bàn tay để nắm. Vài người khác, trong lòng chỉ có những tổn thương thất vọng. Họ lại tiếp tục mải mê vòng quanh, đi tiếp trên con đường mập mờ ánh sáng.

Khi mất nhau, nào giống thời điểm chưa bắt đầu. Ngày tự cố gắng, chẳng khi nào giống lúc ta vô tâm để lỡ.

ST

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

loading...

BÌNH LUẬN