Mỗi người đều có quyền lựa chọn cho mình một con đường sống khác nhau,hãy tin rằng em đang đi đúng đường cho dù con đường đó thật không dễ dàng...

Em vẫn nhớ như in ánh mắt của bố, của mẹ và của tất cả mọi người nhìn em khi em tuyên bố rằng suốt cả cuộc đời này em sẽ ở vậy. Em biết họ buồn nhiều lắm, khuyên nhủ nhiều lắm, nhưng biết sao được đây khi mà em đã quyết định là sẽ không thay đổi. Từ khi sinh ra em đã vậy rồi, ngang bướng và chỉ thích làm theo ý của mình, bố mẹ đánh mắng em cũng chỉ lặng lẽ khóc và chịu đựng. Em không nhận mình là một cô gái mạnh mẽ càng không cho mình quá giỏi giang. Em bình thường, yếu mềm như những người con gái khác. Chỉ là em không muốn chung sống cùng ai trọn đời, không muốn phải giàng buộc vào một mối quan hệ nhất định nào đấy.

Em chỉ muốn tự do, muốn được sống, được làm những gì mình thích. Người ta nói có phải em đi học xa nhà, ra chốn đô thị hiện đại mà đua đòi theo lối sống của phương Tây, của mấy người ngoài đó không? Nếu không phải như vậy cớ làm sao em lại muốn một mình đơn độc đi trên con đường đời ấy, cớ gì em lại nhất quyết không chọn cho mình một bến đỗ hạnh phúc và chấp nhận cuộc sống bình thường như bao người con gái khác. Tại sao em lại cứ phải làm khổ mình trong khi em có quá nhiều sự lựa chọn, đâu phải không ai yêu em, đâu phải không ai muốn lấy em. Vậy vì lý do gì mà em lại quyết định như thế hả em, vì sao lại khiến cho gia đình và những người yêu thương em phải buồn.

Sống độc thân, có gì là sai?

Đơn giản vì em thật sự thấy cuộc sống hiện tại vô cùng thoải mái, em vẫn đang làm việc đang sinh hoạt vô cùng điều độ đó sao?. Khi buồn em đi chơi, tụ tập bạn bè, em có vô vàn cách khác nhau để không phải dựa dẫm vào bất kỳ ai, hay bất kỳ người đàn ông nào cả. Em là một cô gái độc lập, có thể tồn tại giữa dòng đời xô đẩy này, hơn nữa em còn thấy vui vì những gì em đã và đang làm được. Chẳng phải em vẫn đang cống hiến hết mình cho đời cho đất nước đó hay sao? Vậy mà sao không ai ủng hộ cho quyết định của em, không ai đứng về phía em?

Em đã 28 tuổi rồi, giờ này để nói yêu có lẽ là điều gì đó còn xa sỉ hơn cả những thứ đắt tiền khác. Liệu rằng em có tìm được hạnh phúc thật sự hay cũng chỉ là những tình cảm thoáng qua, phút chốc vụt tan biến mất đi. Em hoàn toàn không muốn, không cần đến những tình cảm ấy. Em thấy rất ổn khi không có ai bên cạnh chăm sóc, lo lắng, em vẫn có thể tự lo cho cuộc sống của mình, vẫn thấy hạnh phúc đong đầy đó thôi.

Vì thế quyết định ấy của em, em đã suy nghĩ rất kĩ rồi, em đã thật sự trưởng thành để có thể tự lo cho cuộc đời của mình. Và em mong em cũng sẽ được đồng ý, được ủng hộ như trước kia mọi người đã từng ủng hộ em...

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN