Quen nhau – Yêu nhau – Yêu sâu đậm – Chia lìa, tất cả những cuộc tình đều chung một đáp án buồn đã khiến tôi sợ yêu. Sự ruồng bỏ của những người từng là cả khung trời, là chỗ đứng tuyệt mỹ trong tim đã khiến tôi thoái chí.

Nếu "Một mình vẫn vui" là dối lòng!

Đi qua nhiều tổn thương, tôi đã khước từ tình yêu và chấp nhận cuộc sống độc thân không đau khổ. Có lẽ cũng bởi vòng tròn "Quen nhau – Yêu nhau – Yêu sâu đậm – Chia lìa" - tất cả những cuộc tình đều chung một đáp án buồn đã khiến tôi sợ yêu. Sự ruồng bỏ của những người từng là cả khung trời, là chỗ đứng tuyệt mỹ trong tim đã khiến tôi thoái chí.

Co rút mình trong cảm giác "một mình vẫn vui", tôi cố gắng tạo cho mình nhiều bận rộn trong công việc, nhiều thú vui riêng như: chơi đàn, học hát và đọc sách hay kết giao với nhiều bạn bè mới. Nhưng tất cả những điều đó đều chỉ là niềm vui chóng vánh thật sự, không thể thay thế được một vòng tay.

Hạnh phúc là điều nên nhớ! Khổ đau là việc cần quên!

Bước ra khỏi vùng an toàn của "một mình vẫn vui", tôi lại sợ hãi sẽ rơi vào tay một người đàn ông tồi tệ, sau tất cả những vui chơi lạc thú là một lời chia tay. Tôi nghĩ mình thật bi thảm. Thậm chí, sau nhiều lần bị ruồng bỏ tôi còn tự cho mình chắc chắn là một cá nhân có vấn đề về tâm sinh lý.

Nhưng anh ấy đã đến và mang đúng những điều trái tim bấy lâu chờ đợi. Một người đàn ông với cái đầu thông minh và trái tim ấm áp. Thật tuyệt khi được ở gần anh ấy! Nhưng sự mong muốn không bị tổn thương bởi ái tình đã khiến tôi chùn lại.

Nhưng có lẽ là sự may mắn từ kết giao, tôi hỏi người thầy dạy nhạc của mình "Yêu một người nhưng em lại rất sợ cảm giác bị tổn thương, thà em sống một mình mà vui hoặc cố vui, vậy có được không?" Người thầy đáp lại câu trả hỏi đầy sợ hãi bằng sự mạnh mẽ "Hai người yêu nhau như thể bước lên một con thuyền. Con thuyền đó sẽ đến được hạnh phúc và ốc đảo tuyệt đẹp hay đến với một hoang đảo đầy nỗi buồn là do 2 người chèo thuyền. Còn người không muốn yêu thì như thể đứng trên bờ và cả đời không thấy được đại cảnh đẹp mỹ miều hay hoang đảo. Thật đáng tiếc!"

Tôi vẫn cố chấp hỏi thêm câu thứ hai: "Sau mỗi cuộc tình, mức độ yêu và sự cuồng nhiệt của em đều giảm dần, có phải đó là một căn bệnh, sự chai sạn". Thầy vẫn trả lời chắc chắn: "Nếu là một căn bệnh thì cả nhân loại đều mắc bệnh cả rồi."

Hạnh phúc là điều nên nhớ! Khổ đau là việc cần quên!

Không hiểu sao, khi nghe lời khuyên ấy! Tôi thật sự muốn "ra khơi" và một lần nữa muốn truy tìm ẩn số hoang đảo hay ốc đảo xinh đẹp cùng anh ấy! Tôi sẽ dùng tất cả sự can đảm, kinh nghiệm của những mối tình đổ vỡ đã qua để vun đắp cho hạnh phúc mới. Thật tuyệt khi đã can đảm đối diện với nỗi sợ cố hữu và vượt qua, chấp nhận tất cả những niềm vui và khổ đau sắp tới với tâm thế muốn vun vén cho hạnh phúc của mình, quyết chí không bỏ buộc. Và chúng tôi đang chuẩn bị cho một hôn lễ!

Kết lại, tôi chỉ muốn chia sẻ câu chuyện của mình như một lời động viên các cô gái trẻ không còn muốn yêu: "Hạnh phúc là điều nên nhớ! Khổ đau là việc cần quên!"

HẠ LAN

Guu.vn

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN