Hóa ra, để một người có thể quên đi một người, rất khó. Hóa ra, để có thể toàn tâm toàn ý ở bên một người, thực sự không phải dễ dàng. Khi lòng còn vướng bận điều gì đó, một ai đó, nhớ mong, hay quên lãng, hay chỉ là cố chấp lừa dối bản thân, thì trái tim chưa dành trọn cho người ở cạnh. Đành phải làm một người tổn thương!

Em tin vào duyên số, tin vào định mệnh. Vì cuộc đời này đã mang anh đến bên em. Nhưng giờ đây...em chẳng tin vào một điều gì cả.

Anh xuất hiện trong cuộc sống của em, bước vào đời em như số mệnh đã an bài. Em và anh yêu nhau. Tình yêu ấy rất đẹp. Anh kể cho em nghe về mối tình đầu, rằng, cô ấy rất đẹp, rất mỏng manh, dễ tổn thương, và yếu đuối. Cô ấy và anh bên nhau, chuyện tình đấy giống như cổ tích vậy... Anh kể tất cả yêu thương trong quá khứ của mình. Còn em, chẳng có gì để kể anh nghe, vì anh, là mối tình đầu!

Hóa ra, anh vẫn chưa quên cô ấy...

Em đã nghĩ, mình thật may mắn vì được gặp anh, yêu anh, và ở bên anh. Đã nghĩ cùng anh xây một hạnh phúc sau này.

Cho tới một ngày...

Ngày anh gặp lại cô ấy, gặp lại cô gái anh từng yêu. Em nhận ra, thế giới này thật nhỏ bé, nhận ra trong trái tim anh em chưa từng là quan trọng.

Có một ngày, anh bỏ vội bàn tay đang nắm lấy tay em khi bất chợt gặp cô ấy. Khi đó, tim em đã nhói, đã rất đau... À, hóa ra, anh chưa quên người cũ, chỉ là cố lừa gạt bản thân...Em biết, yêu thương nơi anh sẽ chẳng bên em lâu nữa. Chỉ có điều, em không ngờ anh lại rời xa em nhanh tới vậy!

Hóa ra, anh vẫn chưa quên cô ấy...

Hóa ra, để một người có thể quên đi một người, rất khó. Hóa ra, để có thể toàn tâm toàn ý ở bên một người, thực sự không phải dễ dàng. Khi lòng còn vướng bận điều gì đó, một ai đó, nhớ mong, hay quên lãng, hay chỉ là cố chấp lừa dối bản thân, thì trái tim chưa dành trọn cho người ở cạnh. Đành phải làm một người tổn thương!

Chúng ta ngày một im lặng với nhau. Có cảm giác ngộp thở đang xâm chiếm. Tim thực rất đau!

Em biết, anh còn yêu cô ấy, chỉ là anh cứ dối lòng, đã quên. Để rồi, anh không biết đã lỡ làm tổn thương một người ở cạnh, một người luôn yêu anh, luôn dành chọn tình yêu cho anh, là em!

Nhưng, anh đâu có lỗi.

Yêu anh là lỗi do em. Vì chẳng thể kiểm soát trái tim mình, em đã yêu anh, nguyện trao hạnh phúc, khổ đau cho anh nắm giữ, giờ em có quyền gì mà trách cứ anh.

Hóa ra, anh vẫn chưa quên cô ấy...

Nước mắt rơi, không thay đổi được gì. Anh đi, anh vẫn cứ đi. Em nghe anh nói lời tạm biệt, anh vòng tay ôm lấy em, rất chặt, rồi cứ thể buông lỏng mà rời đi!

Yêu một người trong tim đã có một bóng hình ngự trị, họ không quên được người đã nắm giữ trái tim và linh hồn của họ. Khi yêu người ấy, bản thân mình sẽ rất đau. Ở tim ấy, như vỡ vụn ra vậy, nhưng vẫn cố chấp yêu, yêu không một lối thoát!

Vậy là xa!

Em và anh không còn bên nhau nữa, nhưng vẫn yêu, là anh yêu cô ấy, em thì lại vẫn yêu anh!

Hóa ra, anh vẫn chưa quên cô ấy...

Từ giây phút anh buông vội bàn tay đang nắm chặt lấy tay em, em biết anh vẫn rung động vì ánh nhìn của cô ấy. Trái tim anh, không có chỗ cho em!? Ngộ nhận, đúng, là ngộ nhận. Là em ngộ nhận tình cảm anh dành cho em là tình yêu. Đúng rồi, chỉ mình em là yêu anh!

[...]

Tình yêu của anh là dành cho cô ấy, trái tim anh mãi mãi không hướng về nơi em. Vòng tay anh sẽ ôm cô ấy, che chở cho cô ấy...

Trái tim anh đi theo ánh sáng của đời mình, em mãi ở phía sau anh, khuất bóng, mãi mãi em không phải ánh sáng anh đang tìm.

Hạnh phúc ngắn ngủi ấy, mãi mãi trở thành ký ức đẹp. Dù biết về sau sẽ đau gấp trăm ngàn lần, nhưng vẫn nguyện đánh đổi để có được giây phút hạnh phúc bên người mình yêu. Mãi mãi không hối hận!

Đinh Thủy

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN