Tháng 3 với những ngày mưa triền miên, những ngày mưa bụi khiến cảm xúc cứ lưng chừng. Mưa lất phất bay, xen kẽ những cơn nắng mơ màng, thế nên lòng người càng thêm man mác. Nhìn qua ô cửa sổ mưa bụi lất phất giống như tâm trạng của chính em đang lênh đênh chẳng biết đi đâu về đâu....

Và có lẽ cảm giác đặc biệt trong khoảnh khắc giao mùa tháng 3 đã làm em viết nên những lời tâm sự này, chẳng mong anh sẽ đọc nó nhưng em mong sau những dòng tâm sự em viết ra em sẽ thoải mái hơn, vui vẻ hơn, và em sẽ trở lại là đứa con gái mạnh mẽ như xưa mà anh luôn thấy.

Chẳng biết từ bao giờ anh trở thành một phần trong suy nghĩ của em, lần đầu tiên em ngỏ lời với một người đàn ông mà lãng mạn đến thế, đó là lời ngỏ với một món quà nhỏ, một chiếc thiệp xinh và trong đó là những dòng chữ em đã phải vắt kiệt nơ ron của mình để viết ra. Em đã lấy hết dũng khí của mình bấy lâu nay để làm điều ấy, vì em nghĩ anh sẽ là người đem lại niềm vui và hạnh phúc cho em. Em luôn hi vọng, hi vọng sau những tổn thương mình đã đi qua và đang phải chịu đựng em sẽ tìm được một người cho em cảm giác bình yên, và ngay lúc đó em nghĩ chính là anh.

Nhưng chẳng hiểu vì sao mà, cứ đến tháng Ba là em lại lưng chừng suy nghĩ, trong những lưng chừng cảm xúc ấy em tự vấn lòng mình, liệu có chắc rằng: đó là anh?

Ngày anh đến em chẳng ai dám chắc anh sẽ ở lại, em chỉ mong đây sẽ là cuộc gặp gỡ vui vẻ rồi qua đi nhẹ nhàng. Thế nhưng duyên số chẳng ai đoán trước được điều gì anh nhỉ? Người con gái mạnh mẽ này đã phải lòng anh, đã hi vọng anh sẽ ở lại, và đã tìm cách để níu giữ anh ở lại. Và anh đã ở lại.

Ngày anh trả lời em bằng dòng tin nhắn: "Anh yêu em, anh thương em" em đã rất hạnh phúc, em đã giữ được anh, em sẽ chẳng phải hối hận nữa. Và em hi vọng...anh và em sẽ bắt đầu một mối quan hệ thật tốt đẹp, em sẽ thật vui vẻ và hạnh phúc...

Đừng chỉ vì thương hại mà ở bên nhau...

Nhưng rồi thời gian trôi đi, em chẳng hiểu vì điều gì mà em lại cảm giác anh chẳng còn vui vẻ và gần gũi như trước nữa. Những dòng tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngày một ngắn đi, anh chỉ nhắn cho em mỗi ngày như nhiệm vụ anh phải làm, gặp nhau anh cũng chỉ im lặng nhìn em, anh bảo em bớt suy nghĩ lại để vui vẻ hơn. Và em đã cố gắng để kéo nó lại như cũ, nhưng càng cố lại càng đi xa. Em đã cố gắng nghĩ chắc vì anh hơn em nhiều tuổi, và anh bận công việc nên mới như thế. Thế nhưng, cảm xúc chẳng thể nào khá hơn, nó vẫn như vậy.

Có những điều anh chắc chẳng hiểu về em, là một đứa con gái mạnh mẽ, luôn cố gắng hiểu và cảm thông cho người khác để rồi nhận những tổn thương về phía mình. Ngay cả trong chuyện tình cảm cũng vậy, cô gái ấy sẽ làm tất cả để giữ anh lại, nhưng khi biết mình không thể nữa, cô ấy sẽ buông xuôi. Chính vì vậy, mà em sợ đến một ngày em sẽ buông bỏ, sẽ trở lại là một đứa bất cần như trước khi chẳng còn cảm nhận được những bình yên khi bên anh.

Chợt nhớ, chưa bao giờ anh nói cho em nghe câu nói: "Anh yêu em", em vẫn luôn mong chờ điều đó, nhưng không biết em còn có cơ hội nữa không nếu như chúng ta cứ mãi như thế này. Anh vẫn vậy, im lặng và chẳng chịu sẻ chia, bên em nhưng cảm giác chẳng chịu hướng về em, lắng nghe em nói nhưng chẳng chịu mở lòng để em hiểu, cảm giác hờ hững đến lạ. Em càng cố gần, lại cảm giác càng xa anh, giờ em phải làm gì?

Anh à? Tình cảm của anh đối với em là gì? Có thực sự là tình yêu không? Anh có thực sự muốn bên cạnh em không? Hay chỉ là anh đang thương hại em? Em đã tự đặt ra cho mình những câu hỏi như thế. Em chẳng muốn nghĩ nhiều, em muốn mình vô tư và vui vẻ như anh nói, nhưng nghĩ đến anh em lại không thể như thế. Anh nói anh muốn em vui vẻ, vậy anh có thể mở lòng mình để em có thể hiểu lòng anh, được không anh?

Trong tình yêu, ai cũng mong giữ lại cho mình một chút ít để nếu lỡ có một ngày rời xa nhau sẽ không phải chịu quá nhiều tổn thương. Nhưng nếu giữ lại cho mình quá nhiều mà không cho nhau cơ hội để hiểu nhau, thì sẽ tình yêu ấy sẽ chẳng thể bền lâu...

Tháng Ba, mưa bụi, mưa phùn, chút se lạnh, em nhớ anh rồi em nghĩ nhiều về tương lai, về cuộc sống, về anh. Sẽ có những phút em yếu lòng, nhưng em vẫn sẽ mạnh mẽ để sống tốt, và em đã cố gắng nhìn vào những điều anh làm thay vì những lời anh nói, cố gắng cảm thông và chia sẻ với anh. Nhưng còn anh? Anh có thật sự hiểu lòng em?

Guu.vn

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN