Không phải anh hận hay oán trách gì em, đó là sự lựa chọn là quyết định của em, ngày hôm ấy trời cũng mưa, một thằng đàn ông với thất bại ê chề, lê từng bước nặng nhọc rời xa tình. Đã bao giờ em đi giữa cơn mưa mùa đông cho mưa táp vào da thịt, gió lạnh mơn chớn những nỗi đau hằn sâu bao ngày...

"Tình yêu mang theo" là câu cửa miệng đầu tiên mỗi khi bạn bè gặp tôi... xung quanh những ánh mắt nhìn trao cho tôi sự nuối tiếc tuyệt vọng về một mối tình đã rời xa tôi, không quá dài cũng không phải là ngắn, 4 năm qua anh lầm lũi bước đi đơn độc học cách trầm lặng xa lánh mọi người để dằn vặt chính mình...Chiều nay như bao ngày khác Hà Nội bước vào những ngày rét đầu tiên, cũng chính là những gì anh mong đợi, một mình lang thang trên khắp nẻo phố con đường để gió lạnh và mưa ngấm sâu, để yêu thương quay về, để mọi người nghĩ rằng anh mạnh mẽ khi nước mắt mặn chát vẫn rơi...

Đã bao giờ em đi giữa cơn mưa mùa đông...

Không phải anh hận hay oán trách gì em, đó là sự lựa chọn là quyết định của em, ngày hôm ấy trời cũng mưa, một thằng đàn ông với thất bại ê chề, lê từng bước nặng nhọc rời xa tình. Yêu bốn năm mà chưa một lần anh dám làm nó tổn thương, là những gì anh dành dụm, chắt góp bằng sự hi sinh của hai đứa... Mưa lạnh, gió lạnh, lòng người cũng lạnh, sự cô đơn bủa vây, bao nhiêu năm nay vẫn thế, không thể chấp nhận thêm ai đó bơi tình yêu đó quá lớn, bởi còn chưa an lòng rằng nơi xa đó em chắc chắn Hạnh Phúc..

Đã bao giờ em đi giữa cơn mưa mùa đông...

Anh ngồi dưới mưa như gặm nhấm từng nỗi đau xé lòng, từng kí ức hiện về nhưng sao yêu thương thì ít mà đắng cay quá nhiều, ngày ấy anh ngây thơ như một đứa trẻ bị em hắt hủi nhưng vẫn gọi điện hỏi thăm mặc cho em và người ấy đang đầm ấm bên nhau buông lời mắng nhiếc, suy nghĩ trong anh chỉ muốn biết em có thật sự ổn không? Một năm trôi qua anh làm như vậy ngây ngô dại khờ mà không biết danh dự mình dang vùi chôn trong những câu cười đùa, nhất chợt của hai người,có phải Anh mê muội quá không em...

Hận cũng nhiều thương yêu cũng nhiều nhưng giờ đây trong anh chỉ có sự tiếc nuối,anh không còn trách móc em nữa mà kệ cho mọi thứ qua đi dù mỗi đêm nước mắt vẫn rơi ướt bên gối nằm,dù cuộc đời anh mai sau và mai sau nữa đơn độc bước đi

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN