Anh tự hỏi, em có mệt mỏi không? Khi những vấn đề của em, em luôn tự giải quyết, có ai như em không cô gái nhỏ bé kia. Em bị bệnh phải vô bệnh viện phẫu thuật một mình, đến mức khi bác sĩ yêu cầu người giám hộ em mới ngại ngùng gọi điện thoại cho anh. Kẻ xa lạ em mới quen vài ngày. Khi anh chạy đến đó, em đang đau thắt lại, mặt mày tím tái. Lúc đó anh mới biết, hóa ra cô bé có vóc dáng nhỏ bé đó cũng biết yếu đuối, khuôn mặt yếu đuối nhất của em thật rực rỡ biết bao em có biết.

Trước khi anh và em quen nhau, anh nghĩ em là một cô gái rất độc lập và mạnh mẽ, đáng sợ đến mức em thấy máu me không khóc, mặt tỉnh bơ, em ngồi hàng giờ liền để coi những bộ phim kinh dị máu me khắp nơi, thậm chí em còn khen nhân vật chính trong bộ phim giáo sư Hanibal đẹp trai, lịch lãm khi đang chế biến nội tạng con người làm món ăn.

Này cô gái mạnh mẽ, đã đến lúc em nên cho phép mình yếu đuối...

Em sở hữu một chiếc 67 độ xinh đẹp bên chiếc mũ bulldog cá tính, đôi khi nhìn em ngoài đường không lẫn vào đâu được. Khi một cô bé nhỏ nhắn đứng chưa đến vai của anh, nhưng lại cá tính và lập dị mà nhiều lúc anh thực sự phân vân không biết em có phải là con gái không nữa.

Nhưng anh thật sự sốc khi thấy em đứng một góc nhỏ nào đó mà khóc nấc lên khi nghe một cuộc điện thoại kinh hoàng, hôm đó ngày người yêu cũ của em đi lấy vợ.

Cô gái mạnh mẽ kia, độc lập kia, cô gái luôn thích tự làm mọi việc mà anh biết trước đó, hóa ra chỉ là mặt nạ của em trước mặt mọi người thôi sao em?

Này cô gái mạnh mẽ, đã đến lúc em nên cho phép mình yếu đuối...

Anh tự hỏi, em có mệt mỏi không? Khi những vấn đề của em, em luôn tự giải quyết, có ai như em không cô gái nhỏ bé kia. Em bị bệnh phải vô bệnh viện phẫu thuật một mình, đến mức khi bác sĩ yêu cầu người giám hộ em mới ngại ngùng gọi điện thoại cho anh. Kẻ xa lạ em mới quen vài ngày. Khi anh chạy đến đó, em đang đau thắt lại, mặt mày tím tái. Lúc đó anh mới biết, hóa ra cô bé có vóc dáng nhỏ bé đó cũng biết yếu đuối, khuôn mặt yếu đuối nhất của em thật rực rỡ biết bao em có biết.

Này cô gái mạnh mẽ, đã đến lúc em nên cho phép mình yếu đuối...

Anh từ say nắng nụ cười tỏa nắng của em khi đứng che dù cho cô bán bánh tráng trộn đầu hẻm, giờ đây anh tình nguyện bên cạnh em cả cuộc đời còn lại vì giọt nước mắt em đang lăn mi. Anh cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy em khuấy ly café nghe một bản nhạc không lời vang lên, Sài gòn chiều hôm nay mưa lớt phớt còn em, cô gái nhỏ bé đó nhìn vô định vào không gian, tưởng như đang suy nghĩ điều gì đó. Em vội đưa tay lau vội giọt nước mắt chưa kịp lăn, em quay qua nhìn anh, mỉm cười vui vẻ như đó chỉ là ảo giác mà anh tạo ra.

Này cô gái mạnh mẽ, đã đến lúc em nên cho phép mình yếu đuối...

Anh vội vàng ngắm kỹ tất cả những đường nét trên khuôn mặt đó, bộ dạng mà anh nghĩ đó là đặc ân của em dành cho anh, hơi ích kỉ một chút nhưng anh muốn chỉ mình anh mới được nhìn thấy em yếu đuối nhất, lúc này anh chỉ muốn kéo em vào lòng, lấy hết sức bình sinh của mình mà bảo vệ người con gái nhỏ bé kia.

Em sẽ hỏi anh, sao ai cũng yêu nụ cười của em, còn anh sao lại đi yêu giọt nước mắt trên mi của em phải không?

Có phải là quá khùng điên không em?

Này cô gái mạnh mẽ, đã đến lúc em nên cho phép mình yếu đuối...

Em có biết trước khi anh bước vô quán cafe chiều hôm ấy, anh đã đứng ở cửa ngắm nhìn em rất lâu, lúc đó nhìn em cô đơn, đôi vai nhỏ bé của em run lên từng nhịp, anh nhìn thấy rõ những sợi tóc còn vương em chưa kịp vén, đôi môi em chưa kịp to son và nụ cười của em chưa kịp nở.

Đâu đó là một cô gái ngồi thu mình một góc của quán café, khúc nhạc thầm lặng giữa chiều mưa grơi, em bế tắc trước ngoại cảnh đó. Chặng đường của cuộc đời này dài quá phải không em?

Này cô gái mạnh mẽ, đã đến lúc em nên cho phép mình yếu đuối...

Anh có quyền được bước đến, vội đưa đôi bàn tay của anh, kéo em lại nhưng rồi anh không đủ can đảm. Anh yếu đuối trước vẻ mặt yếu đuối của em, em có biết. Anh chỉ muốn ngồi bên cạnh để em nhẹ nhàng tựa đầu vào, anh có thể thoải mái hôn lên tóc, vén những sợi tóc còn vương trên khuôn mặt, thưởng thức mùi hương quen thuộc và cảm nhận luôn khoảng lặng và nỗi buồn bên trong sâu thẳm tâm hồn của em.

Này cô gái mạnh mẽ, đã đến lúc em nên cho phép mình yếu đuối...

Và rồi anh nhận ra, người con gái mà anh nghĩ không bao giờ buồn, không bao giờ khóc luôn mạnh mẽ lại là người yếu đuối nhất, chỉ là họ chưa tìm điểm tựa đủ vững chắc để cho phép mình được phép mềm yếu.

Này cô gái mạnh mẽ, đã đến lúc em nên cho phép mình yếu đuối...

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN