''Em đã từng điên rồ đến mức thu dọn hành lí, mua vé tàu chỉ để rời khỏi nơi này. Vì ở đây có anh. Nhưng cuối cùng vẫn bị hai chữ: " không nỡ" níu chân. Em đã từng muốn quên anh, nhưng căn bản là không làm được. Giống như anh lúc này vậy. Không biết mình còn có thể ngây thơ đến lúc nào nữa đây. Anh có thể yêu nhưng lại yêu trong câm lặng. Trầm mặc quá lâu, đến một lúc nào đó sẽ trở thành một thói quen khó bỏ. Cảm giác đó chính là '' đơn phương''.

Nghe nói, chỉ cần không trân trọng thì chỉ cần phớt lờ trong khoảnh khắc sẽ không thể nào tìm lại được. Nhưng em lại muốn hỏi anh: " Có phải nắm quá chặt, quá chăm chú cũng sẽ dễ đánh mất hay không? Thời gian gần đây có rất nhiều cô gái xa lạ tâm sự với em về sự tồi tệ của những người đàn ông họ yêu. Quả thực em rất tò mò. Làm sao em lại có thể vượt qua được giai đoạn đó, cái giai đoạn '' đòi sống, đòi chết'' vì một người không chút máu mủ. Chính bản thân em cũng không hiểu nổi. Em, từ phẫn nộ bây giờ đã chuyển sang lặng lẽ trân quý rồi. Là đơn phương.

Trầm mặc quá lâu, đến một lúc nào đó sẽ trở thành một thói quen khó bỏ!

Nghe nói anh và cô ấy đã chia tay. Kì thực rất muốn biết cảm nhận của anh lúc này như thế nào. Liệu có như em. Từ vui vẻ lại bị đẩy sang tuyệt vọng. Nhưng đó là chuyện của vài ngày trước. Còn bây giờ em đã biết. Em biết anh vẫn còn yêu người con gái đó nhiều như thế nào. Em đã rất buồn, nước mắt không còn nghe lời em nữa. Chỉ mỗi bầu trời trên cao biết, em sắp không chống đỡ nỗi nữa rồi. Rõ ràng là chuyện của hai người không hiểu tại sao em lại thế này." Là em đang buồn vì anh vẫn còn yêu cô ấy? hay là vì em đồng cảm?". Quả thực, em không thể lí giải nổi. Chỉ từng đó suy nghĩ thôi cũng đủ thiêu đốt em rồi.

Em nói cho anh biết, bị bỏ rơi chính là như vậy. Sẽ trở nên trầm mặc với hàng đống suy nghĩ. Sẽ lo sợ không dám đi cùng với ai, không dám nghe ai hứa hẹn. Đặc biệt, đó chính là cảm giác hận không được, thương cũng không xong.

Trầm mặc quá lâu, đến một lúc nào đó sẽ trở thành một thói quen khó bỏ!

Em đã từng điên rồ đến mức thu dọn hành lí, mua vé tàu chỉ để rời khỏi nơi này. Vì ở đây có anh. Nhưng cuối cùng vẫn bị hai chữ: " không nỡ" níu chân. Em đã từng muốn quên anh, nhưng căn bản là không làm được. Giống như anh lúc này vậy. Không biết mình còn có thể ngây thơ đến lúc nào nữa đây. Anh có thể yêu nhưng lại yêu trong câm lặng. Trầm mặc quá lâu, đến một lúc nào đó sẽ trở thành một thói quen khó bỏ. Cảm giác đó chính là '' đơn phương''.

Anh biết không? Tương tư chính là như thế, giống như chạy đến bên vực sâu vạn trượng. Ngửa cổ mà hét, hét đến khản giọng cũng chỉ nghe thấy tiếng mình vọng lại. Hét càng to tiếng vọng lại càng lớn. Yêu càng nhiều, đau càng sâu...!

Vốn dĩ chỉ là tuyệt vọng lại càng tuyệt vọng..

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN