Anh! Liệu em có thể có cái quyền nói lời kết thúc: "Mình dừng lại anh nhé!"? Mình đến với nhau như cái duyên không hẹn trước, thật tình cờ và chóng vánh đến xốn xao.Em hạnh phúc với những tháng ngày mình đã trãi qua, dù ngốc nghếch nhưng đáng yêu vô kể, những phút loạn nhịp yêu thương, những chếnh choáng chênh vênh đến khó bảo, và cả anh nữa ấy, chắc cũng chẳng thể nào là ngoại lệ...Anh biết không, chính vì những vệt màu kí ức chẳng mấy yêu thương nhưng đượm buồn ấy mà em yêu anh, yêu con người thật trong anh và yêu nỗi đau anh gánh chịu. Em yêu cái cảm giác ấm áp, an toàn vững chãi khi bên anh, yêu cái vẻ lạnh lùng nhưng sâu thẳm yêu thương đầy mãnh liệt nơi anh. Thế đấy, càng yêu anh, em lại càng hiểu cái khoảng cách vô kể giữa anh và em, em biết với anh em càng nhỏ bé, càng ngốc nghếch biết bao, và thật khó để em chạm tới trái tim anh.

Anh! Liệu em có thể có cái quyền nói lời kết thúc: "Mình dừng lại anh nhé!"?

Mình đến với nhau như cái duyên không hẹn trước, thật tình cờ và chóng vánh đến xốn xao.

Em hạnh phúc với những tháng ngày mình đã trãi qua, dù ngốc nghếch nhưng đáng yêu vô kể, những phút loạn nhịp yêu thương, những chếnh choáng chênh vênh đến khó bảo, và cả anh nữa ấy, chắc cũng chẳng thể nào là ngoại lệ.

Em biết với ngần ấy thời gian cùng bao nhiêu khoảng cách, em đâu thể nào hiểu được hết những suy nghĩ trong anh - con người đã dạn dày với bao thăng trầm bể dâu cuộc đời. Bao tháng năm đằng đẵng bên trời Âu xa xôi, anh giấu nhẹm những quá khứ đớn đau, những giày vò kí ức, những tâm tư dồn nén nơi lồng ngực, em chỉ biết lắng nghe, siết chặt bàn tay anh hết mức có thể và lặng lẽ bên anh ngắm trọn buổi chiều tàn. Đó là cách em yêu anh, chỉ thế thôi, còn lại em chẳng biết điều gì hơn nữa...

Em là gì trong anh? Hỏi thế thôi nhưng em biết câu trả lời rồi...

Anh biết không, chính vì những vệt màu kí ức chẳng mấy yêu thương nhưng đượm buồn ấy mà em yêu anh, yêu con người thật trong anh và yêu nỗi đau anh gánh chịu. Em yêu cái cảm giác ấm áp, an toàn vững chãi khi bên anh, yêu cái vẻ lạnh lùng nhưng sâu thẳm yêu thương đầy mãnh liệt nơi anh. Thế đấy, càng yêu anh, em lại càng hiểu cái khoảng cách vô kể giữa anh và em, em biết với anh em càng nhỏ bé, càng ngốc nghếch biết bao, và thật khó để em chạm tới trái tim anh.

Với em, em thấy mình thật may mắn, may mắn vì giữa bao người, giữa bao trái tim lạnh lẽo cô đơn, phút chếnh choáng anh đã chọn em. Phút nào đó anh nói lời yêu em và trao cho cô bé ngốc nghếch em dây một hy vọng niềm tin cháy bỏng, đó là yêu anh, tin anh và cho rằng đó là tất cả. Nhưng giờ em đã hiểu, hiểu rằng bao tin yêu ấy cũng chỉ là chút chếnh choáng mong manh nơi anh và em may mắn hay bất hạnh đã xuất hiện đúng thời điểm ấy.

Em đã hiểu anh với trái tim chai sạn đã yêu em như linh tính mách bảo nhưng chẳng hề nghĩ suy, vì nếu thật lòng anh đã không để em chơ vơ một mình trong cảm giác mông lung như hiện tại và ngồi đây viết những dòng này.

Em là gì trong anh? Hỏi thế thôi nhưng em biết câu trả lời rồi...

Vẫn nhớ, em có hay chọc anh: "Em sẽ nhanh chóng bốc hơi không để lại dấu tích y như cái tên của em, như tính cách nóng nảy vốn sẵn trong người". Nói chỉ là nói thế thôi, vì em yêu anh, vì em là con gái, em muốn biết cảm xúc của người em yêu, nhưng từ lâu em đã đoán biết người bốc hơi không phải em mà chính anh đó, anh ạ. Vì em hiểu ở giai đoạn này của cuộc đời, anh không còn mộng mơ như em, cuộc sống không tràn ngập màu hồng yêu thương kia nữa, mà điều cần thiết với anh hơn là thực tế, và điều thực tế ấy là một ai đó thực sự thấu hiểu, cảm nhận và có thể sẻ chia được những sâu lắng trong anh.

Yêu anh, em cũng cố gắng để nghe anh mở lòng, nghe anh bày tỏ mọi chất chứa ngổn ngang, em đã cố gắng, cố gắng thật nhiều, nhưng điều đó dường như khó quá phải không anh? Làm sao để có thể mở lòng với "một đứa trẻ" được chứ, vì nó còn quá ngây ngô còn sự đời thì quá góc cạnh.

Thời gian, em cũng đã hi vọng điều gì đó đổi thay, anh có thể nhẹ nhàng trút mọi nghĩ suy, kể em nghe bất kì điều gì anh đang kìm nén, những cảm xúc anh đang trãi qua, nhiều thật nhiều, dù rằng em không hiểu, hiểu ít hay nhiều, nhưng dần dần sẽ hiểu. Em mong thế, thực sự đấy, nhưng...

Em là gì trong anh? Hỏi thế thôi nhưng em biết câu trả lời rồi...

Điều anh có thể nói ra với em sao toàn là những gì đó mơ hồ, những thứ anh đã chôn chặt, những tâm tư giấu kín khó lòng để gợi lại. Còn em lại lì lợm quá, trẻ con quá, bắt anh phải kể, phải nói ra tất cả, ừ thì đúng như em yêu cầu, chúng chỉ dừng lại ở "sự kể" chứ không phải "sự sẻ chia". Em đòi hỏi quá chăng? Hay do anh cố tình không muốn em hiểu, và cứ thế để cô bé như em tiếp tục ngây ngô với tình yêu của mình.

Khi mình gần bên thì ấm áp, hạnh phúc lắm lắm, chỉ cần bên anh em đã thấy thật nhẹ nhàng bình yên đến lạ, nhưng lúc ở xa thì sao, xa thì dường như xa mãi, khoảng cách chỉ là một lí do, còn cái xa cách thực sự là "khoảng lòng", anh nhỉ! Em ghét sự im lặng, em cần sự quan tâm, đơn giản thôi nhưng chân thành là đủ, không cần phải săn đón hỏi han từng li tí, từng phút giây như bao người, nhưng điều em cần là sự quan tâm thực sự, nhẹ nhàng thôi nhưng đủ để cả hai ấm lòng, chứ không phải những dòng tin nhắn cụt ngủn khô khan cho có lệ, thế thì thôi, cần vậy để làm gì?

Em ốm-xa nhà-một mình-tủi thân-muốn gọi điện cho ai đó òa khóc, nhưng có lẽ với anh nó thật khó, thật "ngớ ngẩn" nhỉ, à "trẻ con" nữa chứ. À còn vì anh "bận", quá bận, không còn chút nào dành cho em (lí do "bận" là em tự nghĩ ra thế thôi, để bao biện cho cái cô đơn, nỗi buồn trong mình, còn "bận" hay không muốn quan tâm là do ai đó)

Em là gì trong anh? Hỏi thế thôi nhưng em biết câu trả lời rồi...

Thế thôi nhé! Em chẳng hề dám trách móc anh đâu, mà nên trách chính em thôi, vì em trẻ con, vì em ngốc nghếch...Giờ em hiểu rồi, vì có là gì đâu cơ chứ, chỉ tự do em khiến tim em thêm đau. Ừ thế nhé, em cũng sẽ không chờ đợi sự quan tâm vô vọng từ ai đó nữa đâu, những yêu thương sẽ tiếp tục là những trang nhật kí dài cùng bao cảm xúc xen lẫn, vì yêu anh, nhớ anh, những lúc ấy đâu thể nói ra, và nói ra sợ lại nhận "cái lơ nhẹ nhàng" từ anh, vậy sẽ càng đau...

Thôi em sẽ học cách tự yêu mình, thôi không mộng mơ nữa, không trẻ con khó bảo nữa, vì anh ghét điều ấy. Nhưng xin anh hãy cứ mặc phép để em yêu anh đến khi nào tự em có thể quên được, chính như "giấc mơ đẹp đêm giáng sinh" em đã từng nói ấy. Yêu anh và sẽ thôi không làm phiền anh nữa, anh cũng không cần mất thời gian cho cô bé ngốc nghếch như em, cũng không cần trả lời những câu hỏi "quan tâm" của em nữa, với anh nó phiền quá phải không?

Em là gì trong anh? Hỏi thế thôi nhưng em biết câu trả lời rồi...

Cứ tiếp tục làm những việc anh thích, dành thời gian cho những thứ anh yêu, tìm điều hạnh phúc thực sự ấy và nhẹ nhàng quên đi những chếnh choáng này. Còn em, em sẽ tiếp tục yêu, một mình em thôi cũng được, thà thế em thấy dễ chịu hơn, chứ cứ mang nghĩa yêu thương mà trống rỗng nghĩa vụ thế em không cần, nó làm em đau. Em có thể chịu đựng sự xa cách nhưng sự "nhạt nhẽo" em không thể nào chịu đựng hơn nữa.

Điều em muốn là sự quan tâm thực sự, và em có thể bày tỏ lòng mình mỗi khi em muốn, nhớ em nói nhớ, yêu em nói yêu, chứ không phải dặn lòng kìm nén, đôi lúc như nghẹn lại nhưng cũng không dám nói ra thế này, và em muốn người yêu em cũng sẽ như thế, vì yêu là hòa lòng mình vào nhau mà. Yêu mà cảm giác yêu không rõ ràng quả là sự lo ngại, hụt hẫng và đầy nghi ngờ! Mà trong tình yêu, sự nghi ngờ là không thể chấp nhận phải không anh?

Em là gì trong anh? Hỏi thế thôi nhưng em biết câu trả lời rồi...

Cảm ơn anh vì đã để em được yêu anh, tình yêu thực sự trước giờ em đón nhận, không phải nắng mưa vu vơ như đã từng. Thế thôi cũng đã quá hạnh phúc với em rồi. Yêu anh nhưng em phải từ bỏ thôi...vì chúng ta hai con người của hai địa cực...địa cực anh và em...khoảng cách và khoảng lòng nó khiến em đau, em không thể chịu được thêm nữa, anh ạ. Cho em giận hờn anh lần này nữa thôi: anh vô tâm lắm!

" Mình chia tay anh nhé!" Lời nói dù có là hình thức đi nữa nhưng em vẫn muốn mình là người nói ra, vì em nói rồi đó, em ghét cái lặng im, lặng im đến chết tiệt, nhưng chẳng thể ghét anh...

Gửi anh – phút chếnh choáng nhưng từ nay sẽ thành cơn sóng lòng mãi không yên...

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

QUẢNG CÁO

BÌNH LUẬN