Tất cả đều do mình sai lầm khi chọn cho mình đường đi không đúng. Người ta nói đúng, đi sai đường thì nhờ quay lại, yêu nhầm người thì nhớ buông tay. Em buông anh ra để em có thể sống và hưởng thụ một cách trọn vẹn. Hôm nay em mất anh nhưng anh mất nhiều thứ lắm anh có biết không? Một mình không hẳn là không tốt, tồi tệ nhất là khi bên nhau mà vẫn thấy cô đơn.

Khi tôi viết ra những dòng chữ này chính là lúc mà tâm trí tôi đang hoảng loạn và cực kì lo lắng, bề bộn những suy ngĩ vớ vẩn. Đã có lúc mình chỉ mong chết đi cho xong, vì mình quá vô dụng và ngu dốt...

Mình yêu anh, tình yêu mà ai cũng ngăn cản, từ bạn bè tới gia đình vì anh rất gia trưởng và khó tính, cực khó tính. Mình vẫn nghĩ tình yêu sẽ thay đổi được mọi thứ và vẫn có phép màu. Ở với anh buồn tủi nhiều lắm, hằng đêm nằm rơi nước mắt vì sự cộc cằn và vênh văn hóa của hai đứa. càng ngày ở với anh mình thấy anh càng thô lỗ, càng khó tính, khô khan, nói năng cộc cằn, cư xử thiếu tình cảm.

Mình đã nghĩ vì sao mình không cưới anh nữa mà vẫn ở với anh. Vì sao ư? Vì mình rất thương anh, nghĩ tới cảnh anh lầm lũi đi đi về về với căn phòng vắng tanh lại sợ anh buồn, sợ anh cô đơn. Mình không hề mảy may nghĩ mình đã bỏ quên bản thân, không nghĩ cho mình.

Yêu sai người thì nhớ buông tay!

Sống chung với nhau biết bao ngày tháng, xem nhau như vợ chồng. Mình cứ tan ca là loay hoay bếp núc, giặt giũ nấu ăn, lau nhà. Mình thích như vậy, mình thích được chăm sóc cho gia đình nhỏ. Mới đây do ngủ sai cách mà tay sái. Đau cực nhưng anh cũng chả thèm bận tâm, Mình cũng chả buồn nói nữa. Mình đang chịu đựng được. Rồi mấy ngày sau anh với mình cũng thế, chả ai nói với ai câu nào. Chiến tranh lạnh.

Mình trễ kinh 4 ngày, tới ngày thứ 5 có dấu hiệu ra máu nhưng rất ít,mình cứ nghĩ do mình mới đi hiến máu về nên không còn máu để ra nữa. Thật ngây dại. Sáng lên công ty mình đọc những dấu hiệu mang bầu, Mình thấy dường như có hết. Mình tá hỏa và lo lắng nhớ lại. Lần cuối cùng mình cùng anh cũng phải 3 tuần rồi. Từ đó mình với anh giận nhau không ai đụng vào người ai cả. Những sao hiến máu về mà không thấy kết quả báo có bầu, mới hiến cách đây chưa đầy 1 tuần mà.

Yêu sai người thì nhớ buông tay!

 

Mình lo lắng, sợ hãi nghĩ linh tinh. Cầm điện thoại lên và quyết định nhắn tin cho anh. "Hình như em đã có bầu". Đáp lại là sự im lặng. Trưa tan ca thấy anh gọi. Mình nghe. Đúng là anh cỉ nói có 1 câu. "Em nói cái gì cơ? Cái gì cơ?" Mình giả như không nghe thấy gì cả, lảng đi kêu em về đã, đang trên đường. Mình biết anh không phải người vô trách nhiệm,nhưng cách anh bày tỏ thái độ thật đáng trách. Mình cứ buồn mãi. Quyết định rồi, dù có bầu hay không có bầu mình cũng sẽ ra ngoài ở. Tự lo cho hai mẹ con. Mình sợ ở trong môi trường đó mình sẽ tự kỉ vì sự gia trưởng và cộc cằn của anh.

Mình sẽ sống lại như chính con người mình, Vui tươi mọi lúc mọi nơi, chăm chỉ làm việc kiếm tiền góp nhặt cho hai mẹ con không phải khổ sở. Mình cũng không có mặt mũi nào mà về nhà, không dám nói với Bố Mẹ. Tất cả đều do mình sai lầm khi chọn cho mình đường đi không đúng. Người ta nói đúng, đi sai đường thì nhờ quay lại, yêu nhầm người thì nhớ buông tay. Em buông anh ra để em có thể sống và hưởng thụ một cách trọn vẹn. Hôm nay em mất anh nhưng anh mất nhiều thứ lắm anh có biết không?

Một mình không hẳn là không tốt, tồi tệ nhất là khi bên nhau mà vẫn thấy cô đơn.

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN