Chúng mình dừng lại nhé, để anh có thể bước đi trên con đường anh luôn muốn chạm đến cùng những người anh thực sự muốn đồng hành. Chúng mình kết thúc nhé, để em có thể tự ôm lấy chính mình mà xoa dịu mọi thương tổn đớn đau đã chồng chất từng ngày qua...

Những ngày qua thật mỏi mệt phải không anh? Khi giữa chúng ta cứ trượt dài trên từng nỗi xa cách, anh quay cuồng với những cuộc hẹn thâu đêm rồi trở về khi bóng mình nghiêng ngả, còn em vẫn loay hoay tìm sự cân bằng giữa những mối quan hệ trong cuộc sống này. Chúng ta đã bao lâu rồi không có một bữa ăn cùng nhau? Căn bếp nguội lạnh không còn nghe tiếng động của những bát và dao, không còn mùi thơm tỏa từ món thịt kho tàu mà anh vẫn luôn thích, không còn tiếng nói của anh nhắc em dùng dao cẩn thận, không còn tiếng cười em trong veo... tất cả cứ thế cứ thế lạnh lẽo dần như chính chuyện tình của chúng ta.

Em vẫn luôn tự hỏi liệu có phải bản thân em chưa tốt, chưa thấu hiểu, chưa sẻ chia cùng anh? Điều đó làm em cứ dằn vặt chính mình từng ngày, em đã cố gắng để có thể cùng anh bên anh... Nhưng hình như với anh mọi sự cố gắng của em là chưa đủ hay thực sự anh không cần nó hay đơn giản là anh đã chẳng còn thương em nữa.

Anh bỏ mặc em cùng những đêm dài, anh trốn tránh sự quan tâm của em, anh nói rằng anh bận nhưng anh ơi đâu có ai bận đến nỗi không thể cùng người mình thương ăn một bữa cơm, đâu ai bận đến độ không thể gửi một tin nhắn hay một cuộc gọi, đâu ai bận mà đến câu quan tâm cũng chẳng thể thốt? Anh à, chẳng phải anh đã từng nói với em rằng đừng bao giờ im lặng với nhau, có điều gì thì hãy nói cùng nhau. Vậy sao mà bây giờ anh lại chọn im lặng?

Có phải khi người ta chán nhau rồi thì im lặng thay cho câu dừng lại phải không?

Em từng đã rất muốn được bên anh, thương anh, cùng anh đi đến cuối cuộc đời. Nhưng hiện tại ngay cả con tim em cũng cảm thấy không thể gắng gượng được với chuyện của chúng mình nữa. Em đã dặn lòng phải lý trí không thể để bản thân tổn thương được nữa, em muốn buông anh ra khỏi cuộc đời của em.

Anh có thể rất tốt với người khác nhưng với em, anh ngay cả thấu hiểu cũng không có. Anh đã từng thương em chứ? Là thương thật lòng của anh? Nhưng câu trả lời cho khoảnh khắc này cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi.

Anh đi đi, em buông tay anh rồi!

NhượcHy

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN