Nghĩ lại khi chia tay người yêu á! Không đáng sợ đâu, vì thế bạn đừng khóc hay dằn vặt mình nữa, vì người yêu bạn có thể tìm lại được. Nhưng mẹ thì chỉ có một thôi, hãy nhớ điều đó! Cho dù bây giờ mẹ hay trách móc ta, thì cốt yếu chỉ muốn ta nên người và tốt hơn mà thôi. Đâu có người mẹ nào không thương con mình. Với mẹ chúng ta bao giờ cũng nhỏ bé. Vậy nên, chỉ có chúng ta bỏ rơi mẹ, chứ mẹ sẽ không bao gìơ rời bỏ chúng ta. Còn có mẹ là còn có tất cả những gì tốt đẹp trên đời này.

" Hình hài con khi con là hạt bụi, lớn lên dần qua tim mẹ bao dung". Mẹ_tình, ấm áp và rộng lớn lắm. Biết viết làm sao cho hết công lao mẹ đổ, biết nói làm sao cho thỏa tấm lòng mẹ dành cho tôi. Trải qua một đời người, tần tảo tháng ngày, quảng bao mưa nắng, nhọc nhằn ai hay...? Những gì mẹ đã hi sinh, cả đời này tôi cũng chẳng bao giờ trả hết. Mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, nuối nấng, dạy dỗ tôi. Tuổi mẹ, hết một nửa đã cho tôi mất rồi...

...

Những tháng năm của mẹ, hết một nửa đã cho tôi mất rồi...

Đi đâu làm gì rồi cũng quay về bên mẹ. Ngày còn bé đứa trẻ nít còn ham chơi chẳng phải lo toan, suy nghĩ rằng khi có té đau, bị ai bắt nạt cũng có mẹ ở bên, lắm lúc xà vào lòng mẹ khóc nấc lên cũng chẳng sao.

Đến cái tuổi cắp sách đến trường, cái tuổi quá ư bồng bột, ngang tàng, vô ưu,vô lo đó có lúc còn nghĩ tới chuyện bỏ nhà ra đi vì bị mẹ mắng, mẹ la rầy suốt ngày, rồi lại nghĩ mình sẽ tự làm mọi việc cho đến khi nào thật thành công rồi thật giàu có, lúc đó quay trở về để mẹ thấy rằng mình làm được mọi thứ, chứ không vô dụng như mẹ hay mắng.

Rồi lắm lúc cứ hể vỡ cái ly, hư cái quạt, bể cái bát,.. là rằng mẹ nghĩ ngay do tôi mà ra, những lần như vậy lại minh oan với mẹ " không phải con " rồi cũng chỉ bị mẹ mắng cho một trận. Mấy lúc như vậy khóc sướt mướt, tôi lại cứ hình dung mình ốm sắp chết nằm trên giường, rồi mẹ đang cúi xuống cầu xin lời tha thứ nhưng tôi quay mặt vào tường, khăng khăng không chịu nói nửa lời và cứ thế hồn lìa khỏi xác. Lúc đó mẹ sẽ nghĩ như thế nào?

Trí tưởng tượng càng nung nấu lớn hơn, càng lúc càng miên man, giấc mơ càng bi thảm làm cho tôi không ngừng nuốt nước mắt và thấy như muốn nghẹt thở... Mắt tôi cứ đầm đìa nước, như chìm ngập lọt thỏm trong một làn nước lờ mờ mỗi khi chớp chớp đôi mi lại trào ra và chảy ròng ròng theo đầu mũi xuống... Nhưng rồi sau này mới nhận ra thế giới bên ngoài kia lòng ngưòi "đắt" lắm, yêu thương cũng phải có điều kiện, nghĩ lại chỉ có mẹ yêu thương ta là vô điều kiện mà thôi.

Lúc đó tôi 18.

Những tháng năm của mẹ, hết một nửa đã cho tôi mất rồi...

***

Rồi thời gian cũng trôi qua theo năm tháng. Đứa trẻ nít ấy cũng phải trưởng thành và khác đi cả về hình dung lẫn trí nghĩ. Có lẽ phải trải qua những chuyện chẳng bao giờ đứa trẻ ấy nghĩ tới, cho đến khi nó biết thế nào là nỗi lo sợ mất đi người thân yêu nhất giống cái cách mà nó hay tưởng tượng lúc nhỏ khi bị mẹ la mắng....

Bạn biết không, có những nỗi buồn cứ hiện diện thường trực nó kéo dài từ ngày này qua ngày khác như những cơn mưa dầm dề trắng trời trắng đất, chúng chẳng giống như những cơn mưa mùa hè bất chợt - chẳng đủ khiến không ít kẻ cảm thấy xao lòng mà đôi khi nó làm lòng người lạnh thấu tim.

Có những thứ khi hối tiếc vì không biết trân trọng, để đến khi nó cận kề thì chẳng kịp. Rồi tự trách cho chính mình, lại nghĩ tới lúc bé sao ích kỉ quá, khư khư giữ lấy mọi thứ cho bản thân và cả cái tôi của mình sao lớn quá.

Vậy đấy, cái cảm giác bị lọt thỏm vào hố sâu, bắt đầu khi ngày hai mẹ con chuẩn bị cho chuyến đi chơi xa với bao mong đợi, bao hao hức của một đứa chưa một lần đặt chân tới mảnh đất Sài Gòn nhộn nhịp, ồn ào, vội vã như nó vẫn nghe từ mọi người _ Sài Gòn đẹp lắm, đầy sức sống, dịu dàng, xanh non mà đầy ma mị như những cô thiếu nữ đôi mươi vậy.

Những tháng năm của mẹ, hết một nửa đã cho tôi mất rồi...

 

Ngồi trên xe cả ngày dài để đến với miền đất này, cái háo hức của một đứa hay mơ mộng như tôi hiện rõ cả lên khuôn mặt, cảm giác đó bừng lên rõ rệt hệt như những bông hoa nở rộ rực rỡ đầy sức sống, rồi chân cũng chạm đất Sài Gòn, cảm giác đầu tiên vẫn vẹn nguyên như lời nói của mọi người, nó vui lắm. Và niềm vui đó được nhân đôi lớn hơn, khi một ngày trọn vẹn cho tôi đủ đầy hạnh phúc được mẹ đưa đi chơi, dù rằng cái nóng đỏng đảnh của Sài Gòn thì chẳng ưu tí nào...

Ngày thứ hai, nhân chuyến đi chơi tôi cùng mẹ vào viện để tái khám lại sức khỏe cho mẹ, chẳng hề lo toan, vướng bận vì lần này cũng giống như mọi lần mẹ đi khám sức khỏe định kì vậy, và rồi lịch trình vẫn tiếp tục như mẹ đã hứa, sẽ đưa tôi đi nhiều nơi nữa để thỏa cái háo hức của cô con gái út...

Nhưng các bạn biết đấy có những điều, biết rõ là sự thật vẫn nghĩ là mơ và vẫn cứ muốn dối lòng. Rồi cho đến khi sét như đánh ngang tai, trời sập xuống, chẳng thiết tha gì trên đời này nữa thì ta thấy nó ái oan ngang trái vô cùng. Tôi ngồi ngoài phòng chờ để đợi mẹ, từ căn phòng bước ra tôi chỉ thấy mắt mẹ nhòe đi, chẳng hiểu việc gì, rồi mẹ bảo bác sĩ nói mẹ có khối u tại tim, "khối u ác tính chẳng thế chữa được, mà nếu có mổ thì tỉ lệ thành công rất thấp". Người tôi thừ ra, những câu nói của mẹ cứ vảnh vảnh bên tái tức tối. Chỉ thấy thương mẹ, mà lúc đó mẹ vẫn còn trấn an tôi " không sao đâu con ơi, đời người sinh – lão – bệnh –tử mà", tôi thấy giận mình hết sức chẳng thể an ủi được gì cho mẹ, đằng này mẹ an ủi ngược lại tôi cũng bởi vì lo cho đứa con này.

Mọi dự định chẳng còn nghĩ tới, quay trở về phòng trọ, mẹ khóc nhiều lắm, tâm trí tôi cũng chẳng ổn hơn, mắt cứ nhòe đi nhưng chẳng dám để mẹ thấy rồi chỉ biết ôm mẹ mà chẳng nói được lời nào vì sợ mẹ càng buồn hơn. Rồi những ngày tiếp sau đó, tôi cùng mẹ rông rủi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác chỉ để chạy chữa mong có phép màu nào đó may mắn đến với mẹ. Lúc đó chỉ muốn phủ nhận "sạch trơn" mọi chuyện rằng sẽ chẳng phải như thế và chỉ mong bệnh của mẹ chữa trị được...

Những tháng năm của mẹ, hết một nửa đã cho tôi mất rồi...

Nhưng ngày là thế, đêm Sài Gòn còn dài lê thê, khủng khiếp hơn bao giờ hết. Đêm nào ở Sài Gòn cũng vậy mẹ ôm tôi vào lòng, dù đã cố nén những giọt nước mắt vào trong chỉ sợ cho đứa con này buồn, nhưng tôi vẫn thấy ở khóe mắt mẹ ướt nhẹp, chưa bao giờ tôi lại thấy ám ảnh và sợ hãi một điều gì đó cho tới khi những giọt nước mắt ấy cứ bướng bỉnh vô cớ ngập đầy khóe mắt của mẹ.

Ai bảo Sài Gòn nhộn nhịp chứ, tôi chỉ thấy sao tịch mịch, trơn tru, mọi thứ như ngưng động, chỉ có tiếng thì thầm to nhỏ của tôi và mẹ. Rồi tôi oán trách ông trời tại sao ban cho con người một thoáng hạnh phúc, rồi lại tiêu diệt đi mọi thứ, chỉ ước nếu được hoán đổi lại thì tôi chỉ mong điều hạnh phúc được đến với mẹ...

Một kiếp người là vậy, sống cho những ngày tháng vất vả mẹ chưa bao gìơ thôi bớt lo lắng cho tôi. Dù lòng cố an yên trấn tĩnh đến đâu nhưng sao len lói những nỗi buồn như muốn cắt da cứa thịt, ấm ức chẳng thể nguôi ngoai nổi. Rồi tự thấy trách chính bản thân mình quá từng ấy tuổi này chẳng biết làm gì để giúp mẹ. Có lẽ càng lớn con người ta lo toan, bộn bè nhiều hơn, rồi dần hiểu ra nổi bất an, lo sợ mất đi người thân, người mình yêu thương, luôn che cho mình từ lúc bé như thế nào, cái cảm giác đó chẳng dể chịu tẹo nào và cũng không có bất cứ ai "muốn chọn"...

Những tháng năm của mẹ, hết một nửa đã cho tôi mất rồi...

 

Đời là vậy đấy, kiếp người thì quá ngắn mà tạo hóa, vạn vật, thời gian có bao gìơ thôi ngừng trôi. Cuộc đời đâu ai có thể biết trước được điều gì xảy ra. Hôm nay ta còn được gặp, còn được nhìn thấy mẹ, đó là điều hết sức may mắn và hạnh phúc. Còn nhiều lắm những điều không thể nói, chỉ biết rằng nếu ai đó còn mẹ hãy trân trọng từng giây phút có mẹ bên cạnh. Có lẽ chưa bao gìơ từ khi là một đứa trẻ nít cho đến bây gìơ, tôi-một đứa con gái có thể gọi là mạnh mẽ chưa hề sợ bất cứ điều gì thì gìờ đây lại thấy sợ hãi đến nghẹn người...

Nghĩ lại khi chia tay người yêu á! Không đáng sợ đâu, vì thế bạn đừng khóc hay dằn vặt mình nữa, vì người yêu bạn có thể tìm lại được. Nhưng mẹ thì chỉ có một thôi, hãy nhớ điều đó! Cho dù bây gìơ mẹ hay trách móc ta, thì cốt yếu chỉ muốn ta nên người và tốt hơn mà thôi. Đâu có người mẹ nào không thương con mình. Với mẹ chúng ta bao gìơ cũng nhỏ bé. Vậy nên, chỉ có chúng ta bỏ rơi mẹ, chứ mẹ sẽ không bao gìơ rời bỏ chúng ta. Còn có mẹ là còn có tất cả những gì tốt đẹp trên đời này.

Thật đấy!

Bạn cứ hãy nhớ lại xem khi còn là một đứa trẻ nít mẹ đã phải thức khuya dậy sớm lo cho bạn. Lắm lúc bị mẹ đánh đòn rồi cũng chính mẹ ôm bạn vào lòng để vỗ về an ủi còn gì?...Chúng ta sinh ra không thể chọn cho mình hoàn cảnh sống, nhưng ắt hẳn mỗi chúng ta đều có một người mẹ tuyệt vời. Chỉ là mỗi người mẹ yêu thương chúng ta một cách khác nhau, nhưng suy cho cùng, thì họ cũng chỉ muốn chúng ta trưởng thành mà thôi...

Bây giờ tôi 22.

***

Những tháng năm của mẹ, hết một nửa đã cho tôi mất rồi...

Tôi viết những dòng này chỉ để nhớ rằng, không chỉ tôi mà cả bạn chúng ta có một người mẹ luôn quan tâm đến ta theo một cách riêng mà không phải người mẹ nào cũng có thể làm được...

" Gửi thương mẹ"...

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

QUẢNG CÁO

BÌNH LUẬN