Em và anh thật sự khác nhau quá nhiều thứ, có lẽ để đến ngày hôm nay là cả quãng thời gian dài nhường nhịn và thay đổi vì nhau, vì yêu nên mới cố gắng để hoà hơp. Trước đây chưa bao giờ em muốn viết công khai điều gì về anh trên mạng xã hội vì cũng qua cái thời trẻ con nghĩ gì viết nấy rồi giận dỗi chia tay lại xoá ảnh, bởi xã hội có người này người kia, họ không sống cuộc sống của mình, và họ cũng không có quyền phán xét. Yêu anh là yêu luôn màu áo xanh và những vất vả, nguy hiểm trong công việc hàng ngày của anh, phải hiểu và cảm thông chia sẻ cùng anh. Em cũng không muốn nghĩ gì xa xôi, chỉ mong rằng mỗi ngày đều có thể dốc hết lòng, trọn vẹn, bình yên và yêu thương anh bằng tất cả sự trưởng thành của mình. Vậy là đủ.

Chào anh.

Hôm nay không phải là ngày đặc biệt gì, chỉ là tự dưng em hờn dỗi rồi muốn viết gì đó cho anh.

Anh là con người của công việc, tối ngày anh đều bị phân lịch trực kín mít. Em phải mất một thời gian dài mới quen được với việc người yêu mình rất bận rộn, cả tuần hầu như không có ngày nghỉ và 2,3 buổi tối không phải trực hay đi tuần.

Thời gian anh ở cơ quan nhiều hơn ở nhà, sức người chứ đâu phải cái máy. Có khi đang ăn cơm hay vừa vào nhà tắm, có điện thoại báo có vụ là anh lại vội bỏ bát xuống, mặc quần áo ra nhận lệnh, lúc quay về cơm đã nguội, người mệt lả chẳng buồn ăn nữa. Nhiều khi giận dỗi anh cũng vì anh hời hợt với bản thân mình như thế.

Yêu anh - Em yêu luôn cả màu áo xanh

Có đôi khi muốn dành 1 ngày để hẹn hò cùng anh, đợi mãi ngày anh nghỉ trực, rồi đến giờ anh báo có lệnh trực 100%. Em bỏ điện thoại xuống, trong lòng chẳng biết nên trách hay nên thương.

Những ngày lễ người ta đi du lịch với người thân bạn bè, anh vẫn cặm cụi trực, đêm 30 Tết em nằm ở nhà, còn anh đi bảo vệ pháo hoa tới gần sáng. Làm cái nghề này, phải chấp nhận hi sinh cái riêng cho cái chung, và em cũng phải làm quen với điều đó. 

Yêu anh, thời gian riêng gần như không có, lần nào đi đâu chơi cũng vài ba cuộc gọi từ cơ quan về điểm danh quân số, đôi lúc muốn đi chơi lại phải xin lệnh. Có lần anh cho em xem cái clip người dân không chấp hành luật vẫn quát tháo chửi bới công an, em xem mà buồn chẳng biết nói sao.

Trong khi mọi người ngủ say, người yêu em vẫn phải 1 - 2 giờ sáng đi tuần, có vụ tai nạn trộm cắp gì thì coi như mất cả đêm giải quyết. Mỗi lần về nhìn mắt anh quầng lên, da đen vì cháy nắng, em xót lắm.

con gái, ai chẳng mong được chăm sóc, quan tâm. Yêu người lính như anh là những lần đi về không người đón đưa vì lí do anh 'trực'.

Lúc khoẻ không sao, lúc ốm vẫn phải tự uống thuốc, tự lo cho bản thân, và luôn nói với anh rằng em ổn đề anh chuyên tâm làm việc.

Còn vô vàn những 'bức xúc khó chịu' khi yêu anh, nhưng sau tất cả những điều đó, em có cái nhìn khác về anh, về những người làm trong ngành như anh.

Yêu anh - Em yêu luôn cả màu áo xanh

Yêu anh là yêu luôn màu áo xanh và những vất vả, nguy hiểm trong công việc hàng ngày của anh, phải hiểu và cảm thông chia sẻ cùng anh.

Ngày đó anh vẫn hay mắng em, cái tội làm xong mới nói, sợ anh lo rồi giấu, hay cảm tính tin người, lo cho người khác còn hơn bản thân mình, rồi gặp chuyện gì cũng về khóc lóc với anh.

Hai đứa cãi nhau thì nhiều vô kể, lí do thường là sinh hoạt 'lệch múi giờ', hoặc do em hay nghĩ linh tinh, rồi mỗi đứa hiểu một ý. 

Lâu dần rồi quen, giờ nào anh làm việc, giờ nào anh nghỉ, ngày nào anh trực, trực bộ đàm, đi tuần thì thế nào... em đều nắm rõ.

Cãi nhau nhiều nhất vào đêm, nhưng gay gắt đến đâu thì sáng hôm sau vẫn sẽ bình thường trở lại. Nhiều lần em nghĩ linh tinh rồi suy nghĩ bộc phát, cũng vì câu nói 'đừng bao giờ quyết định gì vào ban đêm' mà em bình tĩnh lại.

Từ ngày yêu em, em thấy anh thay đổi nhiều lắm. Trước đây vẫn hay trách anh vì vô tâm, khô khan, có lúc khó tính như ông già, thi thoảng lại chuyện bé xé ra to điên không chịu được, nhưng bây giờ anh khác nhiều rồi.

Thời gian riêng rất ít ỏi, bản chất công việc anh phải giao tiếp nhiều, ra đường nhiều, nhưng anh vẫn luôn giữ khoảng cách với những cô gái xung quanh vì sợ em giận, đi đâu cũng cố gắng gọi điện cho em yên tâm.

Anh không quan trọng hình thức, bản thân có cũng được, không có gì cũng được, quần áo cũng chỉ cần vài bộ để ở đội, nhưng luôn dành cho em những thứ tốt nhất.

Em biết ai cũng có quá khứ, cả anh và em đều vậy, em nghĩ không nhất thiết phải che giấu hay cố quên. Có thể vượt qua và trân trọng hiện tại không mới là điều quan trọng. Và em vẫn luôn muốn bù đắp cho anh những điều tuyệt vời nhất.

Chẳng có ai mới quen đã thật sự hợp nhau, người ta nói tình yêu trải qua 4 giai đoạn: Hợp, yêu, hiểu, cần.

Em và anh thật sự khác nhau quá nhiều thứ, có lẽ để đến ngày hôm nay là cả quãng thời gian dài nhường nhịn và thay đổi vì nhau, vì yêu nên mới cố gắng để hoà hợp.

Em cũng không muốn nghĩ gì xa xôi, chỉ mong rằng mỗi ngày đều có thể dốc hết lòng, trọn vẹn, bình yên và yêu thương anh bằng tất cả sự trưởng thành của mình. Vậy là đủ. Anh nhé.

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN