"Nếu như ngày anh chưa có bạn gái, không biết mình có thành một đôi không em nhỉ?"

Đêm nay tôi đã khóc rất nhiều, về điều gì cũng không rõ.

Vì anh đã có bạn gái.

Vì tôi thương anh.

Vì anh thương tôi.

Vì những xúc cảm lạ lẫm.

Và vì rất nhiều thứ...nhưng lại không thể làm gì khác hơn khi chúng tôi là những con người tử tế. Tôi không muốn cướp anh từ tay chị, cũng không muốn làm chị buồn vì hiểu đc cái cảm giác đó nó đau đớn như thế nào, cả thế giới dường như sẽ sụp đỗ nếu người con gái mất đi chổ dựa tuyệt vời.

Anh là một người có trách nhiệm, trách nhiệm với tuổi xuân của chị, trách nhiệm với gia đình chị, và trách nhiệm cho mối quan hệ của cả hai.

Anh từng nói và tôi cũng từng nghĩ "nếu anh phụ người con gái đã đi cùng mình trong suốt khoảng thời gian qua để đến với một người khác thì sau này cũng có thể vì người khác mà bỏ đi lần nữa."

Chúng tôi trân quý nhau vì điều đó.

Vì chỉ cần sai thời điểm là sai hết tất cả...

Thế nhưng....

Tôi bắt đầu bị cuốn theo anh sau những lần gặp gỡ, chẳng hiểu sao cái cảm giác đó rất đặc biệt. Tôi cũng tự biết trong lòng anh cũng như thế. Chúng tôi sinh ra dường như là dành cho nhau, anh và tôi hợp nhau về mọi thứ, từ những suy nghĩ đến những giấc mơ. Rất dễ hiểu ý nhau cho những câu sau muốn nói gì.

Chỉ tiếc là chúng tôi có duyên nhưng không phận.

Anh bảo "anh từng nghĩ nếu như ngày anh chưa có bạn gái, không biết mình có thành một đôi không em nhỉ?"

Câu hỏi ấy làm tim tôi thắt lại, một nghìn lẽ vạn câu "giá như" được hình thành nên trong tâm trí.

"Giá như" mình gặp nhau sớm hơn thì giờ đây đã không phải nuối tiếc nhiều như thế này.

Tôi và anh cùng nhau mơ về những giấc mơ, nơi mà lúc đó chúng ta sẽ thuộc về nhau, nơi mà chẳng sẽ có ai trong cái thế giới đó ngoài những đứa trẻ hay mơ mộng.

Anh choàng tay ôm lấy tôi, siết chặt vào lòng cũng chẳng cần phải nói thêm điều gì ngay lúc này nữa.

Nhưng tất cả cũng chỉ là một giấc mơ khi tôi bừng tỉnh và nhớ về sự tồn tại của chị.

"Em sai rồi anh à, chúng ta sai thật rồi. Lẽ ra chúng ta không nên như thế này".

Tôi tự dằn vặt bản thân và nói với anh về những nghĩ suy. Chúng ta không thể làm tổn thương chị. Chúng ta nên dừng lại trước khi quá muộn.

Vì chỉ cần sai thời điểm là sai hết tất cả...

Đêm đó tôi khóc, bên kia màn hình điện thoại anh cũng khóc, vì ông trời trêu người, chúng ta gặp nhau là đúng người nhưng lại sai thời điểm.

Anh không thể bỏ chị để đến với tôi, và tôi cũng sẽ không chấp nhận được người đàn ông bỏ người con gái của mình để đến với người khác.

Anh bảo "chỉ là trong suy nghĩ, anh mơ được đi trốn cùng em, anh nghĩ lần đầu mình sẽ bỏ qua hai chữ trách nhiệm, dẫu biết là không nên".

Tôi bật khóc, dù là trong suy nghĩ thì mình cũng đã sai rồi anh à. Chúng ta không nên như vậy.

Nếu có được chiếc cỗ máy thời gian, anh sẽ quay về để đợi ngày em đến.

Nhưng nếu có được chiếc cỗ máy thời gian, em sẽ không thay đổi gì cả và đồng ýchấp nhận cái hiện thực này.

Một chút hạnh phúc, một chút vui vẻ, một chút hững hờ, một chút tiếc nuối,...thêm chút nhớ thương...và nhiều chút đau.

Tất cả rồi sẽ khép lại, đẹp như những gì mình đã từng mơ. Em sẽ mãi nhớ về khoảng thời gian mình gặp nhau, tuy ngắn nhưng cũng rất dài, dài trong từng nỗi nhớ, dài trong từng nghĩ suy.

Anh cũng vậy nhé!

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN