Em đã từng được nghe người ta nói:" Tình bạn có thể trở thành tình yêu nhưng tình yêu lại không thể trở thành tình bạn", một suy nghĩ lại tràn về trong tâm trí em, em sợ bỗng một lúc nào đó tình yêu ấy đổ vỡ tình bạn của chúng ta có còn được như lúc đầu? Em có còn tự nhiên để cùng sánh bước bên anh, em có còn tự tin để giữ vững được tình bạn của chúng ta? Và em sẽ phải mất bao lâu để đưa mọi thứ về vị trí ban đầu...

Tình cảm là thứ gì mà sao lạ quá...

Cảm xúc là của mình mà sao chẳng thể lí giải nổi tại sao bản thân lại cứ phải đau lòng về một người như vậy....

Người ta thường nói đi qua những ngày mưa mới thêm yêu những ngày nắng? Phải chăng tình cảm cũng vậy?

Em và anh đã có những năm tháng hạnh phúc... Chúng ta từ tình bạn chuyển thành tình yêu, rồi cũng từ tình yêu ấy mà chúng ta lại quay trở về lúc chưa bắt đầu.. Mình đã từng là bạn trước khi đến với nhau, mình đã từng rất thân, đã từng tưởng rằng tình cảm ấy mãi sẽ không bao giờ phai nhòa...

Những ngày không anh thật tồi tệ... Sau tất cả em còn lại gì?

Cho đến một ngày, hai chúng ta chợt nhận ra trái tim bỗng loạn nhịp trước nhau, em và anh hai chúng ta đều chẳng thể lí giải nổi thứ tình cảm ấy xuất hiện từ bao giờ, và chúng ta cũng không thể trả lời được thứ tình cảm ấy được gọi tên là gì?

Rồi từ đó, những cái nắm tay nhẹ bắt đầu, sự ngại ngùng e thẹn giấu nhẹ sau ánh mắt em, sự quan tâm ân cần thể hiện trong ánh mắt anh, em chợt nhận ra tim mình sao xao xuyến quá.... Em chợt hỏi lòng? Anh và em chúng ta có nên đón nhận nhau? Đón nhận yêu thương mình đã lỡ bao ngày qua...

Trong em bỗng bộn bề những suy nghĩ về anh, những câu hỏi bắt đầu được đặt ra... Nếu chúng ta vượt qua ranh giới của tình bạn để đón nhận nhau, chúng ta sẽ công khai tình cảm này không? Khi mọi người đã quá quen với mối quan hệ mang hai chữ bạn thân của chúng ta? Hay chúng ta sẽ giấu kín mối quan hệ này? Để tránh phải trả lời những câu hỏi xung quanh...

Những ngày không anh thật tồi tệ... Sau tất cả em còn lại gì?

Em đã từng được nghe người ta nói:" Tình bạn có thể trở thành tình yêu nhưng tình yêu lại không thể trở thành tình bạn", một suy nghĩ lại tràn về trong tâm trí em, em sợ bỗng một lúc nào đó tình yêu ấy đổ vỡ tình bạn của chúng ta có còn được như lúc đầu? Em có còn tự nhiên để cùng sánh bước bên anh, em có còn tự tin để giữ vững được tình bạn của chúng ta? Và em sẽ phải mất bao lâu để đưa mọi thứ về vị trí ban đầu...

Nhưng mà người ta nói đúng, lý trí không bao giờ thắng được con tim, dù em đã bao lần dặn lòng phải tỉnh táo, thứ tình cảm ấy cũng chỉ là rung động nhất thời,nhưng bản thân em lại không làm được... Để rồi em lao vào những yêu thương anh trao một cách cuồng nhiệt, như chưa bao giờ em được yêu đến thế...

Và rồi chúng ta cũng như bao người khác, cũng trải qua những phút giây hạnh phúc nhất, trải qua những cảm xúc vui vẻ nhất. Chúng ta đã cùng nhau làm thật nhiều thứ, vẽ ra cả một tương lai thật tươi sáng, anh như nguồn động lực cho những sự cố gắng trong em, và em cũng đang là niềm thúc đẩy anh đến với những thành công mà anh đang cố gắng.

Người ta thường nói, ít ai trong cuộc sống này có một hạnh phúc trọn vẹn, và ít ai trong số những người không trọn vẹn ấy có thể mạnh mẽ chiến đấu tới cùng để giữ được hạnh phúc của mình và hình như chúng ta đều nằm trong số ít ấy.. Chúng ta đã không đủ mạnh mẽ để giữ chân nhau trong trái tim mình...

Những ngày không anh thật tồi tệ... Sau tất cả em còn lại gì?

Những xung đột, sự bất đồng quan điểm về mọi thứ luôn ở xung quanh chúng ta, mọi thứ dường không như chúng ta nghĩ, em và anh đã không tìm được tiếng nói chung... Phải chăng em quá trẻ con không thể thấu hiểu nổi anh, còn anh với cái tôi quá lớn không thể chấp nhận được đứa con gái mang trong mình bản tính trẻ con như em? Và chúng ta đang đánh mất nhau một cách như vậy...

Chúng ta đã quyết định dừng tình cảm này lại, em đã cố mạnh mẽ trước anh, cố tỏ vẻ chia tay cũng không thể làm em suy sụp, nhưng đằng sau đó em lại không làm được như vậy. Ngày chúng ta chia tay bầu trời trong em hoàn toàn sụp đổ, em không chấp nhận sự thật ấy, em chìm trong nước mắt chìm trong những suy nghĩ về anh, em tư giam mình trong phòng kín, không ăn, không ngủ và cũng không còn cười như em của trước kia... Những ngày không anh thật tồi tệ...

Nhưng anh biết không? Những ngày tháng tăm tối ấy cũng đi qua khá nhanh, bởi em đã suy nghĩ ra được lối đi mới cho bản thân mình, rồi em trở lại em của trước kia, cười thật nhiều và sống thật yêu đời, chỉ có một điều em phải chấp nhận là em đã không còn anh nữa, việc đó cũng đồng nghĩa thằng bạn thân của em cũng không còn... Tuy nhiên em chấp nhận điều đó vì đó là kết quả của những điều em đã chọn...

Và em bây giờ chỉ muốn chúc anh thật hạnh phúc...Hạnh phúc với những gì anh chọn....

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN