Có những người khi yêu có vẻ như rất lãng mạn, nhưng bạn càng tiếp xúc lâu lại càng thấy khô khan và ngược lại, có những người càng sống lâu với họ lại càng cảm thấy họ sống lãng mạn biết chừng nào. Lãng mạn ở đây không phải là hoa, quà ngày lễ, mà là sự quan tâm săn sóc từ trong tâm của họ đối với đối phương. Yêu thương có quá nhiều cách để thể hiện ra bên ngoài, kể cả... nói xấu đối phương, thực ra mà nói, có đôi lúc, bạn nói xấu đối phương chỉ để người khác đừng tìm thấy điểm tốt đẹp mà cướp mất người đó của bạn mà thôi.

Tôi biết một cặp vợ chồng già, nhìn ngoài chẳng mấy lãng mạn, thậm chí là khô khan, nhưng thực ra, lại rất để ý nhau, rất thương yêu nhau.

Bình thường chẳng ai nhìn ra cái sự yêu thương ấy trong mắt ông dành cho bà hay ngược lại cả, nhưng tình cảm hai người chan chứa biết bao nhiêu, mấy ai thấy được điều đó trong đáy mắt họ, nhưng tôi ghen tị với họ biết nhường nào...

Lúc bình thường, bà rất hay cằn nhằn ông vì ông không theo ý bà, nhưng thực ra, bà chiều chuộng ông từng miếng ăn, giấc ngủ, từng thói quen nhỏ một, bà chăm ông từng ly từng tý, lo lắng từng chút, đâm ra lại hay cầu toàn, cằn nhằn ông thật đấy, nhưng thực ra trong lòng chứa cả rổ yêu thương.

Lúc ốm đau, vẫn là lo cho ông đầu tiên, dù mình mới là người ốm đau nằm viện, sống với nhau nhiều năm, tính cách đều hiểu cả rồi, không còn như lúc mới yêu, tình cảm không mãnh liệt, nhưng nó giống như một phần máu thịt trong nhau vậy.

Tình yêu nếu là chân thành, thì chẳng cần nói ra vẫn làm ta cảm thấy ấm áp...

Ông ấy cũng yêu bà rất nhiều, đi đâu một ngày không về là y rằng điện thoại dặn dò đủ thứ, mà rõ ràng là... những thứ đó, dặn dò có vẻ thừa thãi, thực ra, cuộc điện thoại ấy tự nó chứa đựng tình cảm, chứ những lời tình cảm khó nói ra miệng quá, già rồi, ai còn nói được những câu như kiểu "anh yêu em" hay " anh nhớ em" nữa đâu...

Người đàn ông tôi yêu cũng vô tâm đầy tình cảm như vậy, có rất nhiều lúc tôi nghi ngờ, liệu anh ấy có còn nhớ tình cảm ngày xưa với người trước kia không, vì tôi đến quá nhanh và ở lại quá bất ngờ, vì khi yêu tôi anh còn đôi lúc nhớ về tình cũ, vì đã hơn một lần vì người ấy làm tổn thương tôi sâu sắc. Từng ngày, tôi tự nhắc nhở mình, rằng không nên quá vì yêu anh mà lo lắng anh, quan tâm anh, nhưng, tình cảm mà nói, tự nhiên nó ngấm vào máu thịt bạn, không thể dùng lý trí điều khiển con tim.

Anh ấy không nói yêu tôi, không nói nhớ tôi, thậm chí, cả tuần không gặp, tôi muốn nổi nóng, muốn gây chuyện với anh, nhưng anh ấy vẫn bình thản như vậy. Nhưng chỉ cần tôi nói thấy đói, muốn ăn gì đấy, anh sẽ đi mua, chỉ cần anh lỡ hứa sẽ đến thăm tôi, bất chấp mưa hay nắng vẫn cứ đến không để tôi phải đợi, chỉ cần anh ấy bị cảm nhẹ, sẽ trốn ở nhà cả tuần vì sợ lây cho tôi. Anh ấy không nói yêu tôi, nhưng lại biến từ một người ngủ say không biết gì trở thành một người chỉ cần đêm tôi trở dậy sẽ tự động co chân cho tôi dậy đi vệ sinh, từ một người ngủ không tự chủ, gác ngược gác xuôi, trở trành một người đêm đêm nằm tránh thật xa vì sợ quơ tay phải vợ bầu nằm cạnh. Có đôi lúc thấy anh vô tâm thật, nhưng giống như bản năng, yêu thương đó làm tôi thật sự thấy cảm động.

Tình yêu nếu là chân thành, thì chẳng cần nói ra vẫn làm ta cảm thấy ấm áp...

Anh ấy không lãng mạn, không nhớ ngày kỷ niệm gì giữa chúng tôi, nhưng lúc chưa có con, tôi buột miệng đặt tên con, đặt xong chẳng nhớ nữa, thế là mỗi lần tôi đều hỏi anh, em đặt tên con là gì nhỉ, anh ấy luôn là người nhớ.

Anh ấy không nhớ rất nhiều thứ linh tinh tôi nói, tôi dặn dò nhiều thứ anh ấy đều rất dễ quên, nhưng chuyện tôi kiêng ăn cái gì, nên ăn cái gì, anh ấy lại nhớ kỳ lạ.

Tình yêu mà nói, nếu đó là tình yêu chân thành, thì dù không nói ra, không thể hiện ra, nó thật tự nhiên vẫn làm bạn cảm thấy ấm áp. Có đôi lúc bạn cảm thấy ngột ngạt bởi sự quan tâm của ai đó, nhưng rồi một ngày bỗng bạn chợt nhận ra, tình cảm người đó dành cho bạn thật nhiều, hóa ra, lời cằn nhằn, la mắng của ai đó chẳng qua vì họ quá quan tâm bạn mà thôi.

Đôi lúc bạn nghĩ về một người, và lời khen chẳng nhiều như chê bai, bạn nói xấu họ, nhưng chỉ trong tâm bạn mới hiểu, không hẳn bạn ghét họ, chỉ là, cách bạn quan tâm họ không giống cách bạn quan tâm người khác, đơn giản vậy thôi.

Đôi khi, yêu thương sai cách sẽ làm bạn và người đó dần xa nhau, bởi, mỗi người hiểu hành động của đối phương theo một phương diện khác nhau, sống bao lâu mới hiểu được lòng nhau đây? Hai mươi mấy, bốn mươi mấy, hay sáu mươi mấy năm?

Cả cuộc đời, con cái có thấu lòng cha mẹ?

Có cha mẹ nào không thương con cái mình? nhưng có người dùng lời khuyên, có người dùng roi đòn, có người chỉ biết nhìn con thở dài. Có con cái nào không thương cha mẹ? nhưng cách thể hiện của mỗi người khác nhau, nào ai giống ai?

Xét nét nhau không hẳn ghét bỏ nhau, có khi, chỉ là người ta quan tâm bạn mà không biết thể hiện thế nào mà thôi.

Giống như tôi, tôi không hẳn yêu quý mẹ chồng tôi, nhưng ra ngoài thi thoảng có cái gì ngon, tôi vẫn muốn mua về cho bà, bà cũng vậy. Con người mà nói, yêu thương là một loại bản năng, không chối bỏ được.

Bạn sẽ hạnh phúc thôi, nếu bạn nhìn cách người khác đối xử với bạn bằng phương diện tốt hơn. Như vậy bạn sẽ cảm nhận được tình cảm của họ dành cho bạn. Nói cách khác, bạn nhìn cuộc sống màu hồng sẽ khiến bạn hạnh phúc hơn là nhìn cuộc sống màu đen.

Bạn sẽ hạnh phúc hơn, nếu bạn cảm thấy người khác đang yêu thương chứ không phải chối bỏ bạn. Mà đó thì lại là cái nhìn từ bạn, chứ không phải nội tâm của người kia. Dù người kia đang yêu hay ghét bạn, chỉ cần bạn cảm thấy hành động của họ là chứng tỏ họ yêu bạn, thì bạn sẽ thấy hạnh phúc thôi.

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN