Thời gian là thứ công tâm và tàn nhẫn nhất. Rồi chúng ta sẽ phải trưởng thành, rồi chúng ta sẽ phải xa nhau... Để một ngày trời mưa ẩm ướt, bên tách trà nóng, những kí ức đột nhiên ùa về, thoang thoảng, vương vấn vào hương trà, khiến trái tim anh thêm trĩu nặng.

Hôm nay là ngày cưới của em, ngày em trở thành cô gái xinh đẹp và hạnh phúc nhất trên đời. Anh đã từng tưởng tượng đến ngày ấy từ rất lâu rồi, khi anh còn là một cậu nhóc 18 tuổi. Trong lễ đường ngập tràn hoa hồng và nến, em mặc chiếc váy cưới tinh xảo nhất, đầu đội khăn voan, khuôn miệng mỉm cười rạng rỡ. Bên ngoài, bầu trời trong xanh, gió thổi nhẹ như cũng muốn thì thầm gửi đến em muôn vàn lời chúc phúc. Mọi thứ thật hoàn hảo, chỉ có điều, anh không làm cách nào để tưởng tượng ra hình dáng của chú rể. Vì anh biết, người đó không phải anh.

Gửi em- cô gái trong những tháng năm đẹp nhất

Chúng ta gặp nhau, vào những tháng ngày thanh xuân nồng nhiệt nhất. Không nói ra, nhưng chỉ có hai người là tự hiểu được tình cảm của nhau. Nó cao hơn tình bạn một chút, nhưng vĩnh viễn không thể nào chạm tới mốc tình yêu. Chúng tavẫn bên nhau, trải qua mọi ngọt ngào, cay đắng, những thành công mới chớm nở, cả những vấp ngã đầu đời. Cứ êm đềm mà cạnh nhau, vô tư, không băn khoăn lo lắng đến những việc ngày mai xảy đến. Nhưng rồi em à, thời gian là thứ công tâm và tàn nhẫn nhất. Rồi chúng ta sẽ phải trưởng thành, rồi chúng ta sẽ phải xa nhau.

Anh không hối tiếc vì đã ở cạnh em. Nhưng anh đau lòng khi không thể nắm tay cô gái trong giấc mơ của mình mà bước ra ngoài đời thực. Anh và em đi về hai ngã rẽ khác nhau. Cả hai lặng lẽ gom lại tất cả những kỉ niệm, kí ức đẹp đẽ, bỏ vào một góc thật sâu. Để một ngày trời mưa ẩm ướt, bên tách trà nóng, những kí ức đột nhiên ùa về, thoang thoảng, vương vấn vào hương trà, khiến trái tim anh thêm trĩu nặng. Đó cũng là ngày anh nhận được thiệp mời từ em.

Gửi em- cô gái trong những tháng năm đẹp nhất

Anh đến dự lễ cưới của em, nhưng lẳng lặng đứng ở một góc xa. Người đàn ông bên em chững chạc và mạnh mẽ. Bờ vai rộng lớn ấy sẽ thay em gánh vác mọi sóng gió trong cuộc đời này. Em không giấu được nụ cười rạng rỡ, tình yêu ngập tràn trong đôi mắt em, khi em nhìn người đàn ông ấy. Anh cũng vui, bởi vì em đã tìm được hạnh phúc cho mình. Lễ cưới kết thúc, anh bước nhanh chân ra khỏi nhà thờ. Bên ngoài, anh đào nở rộ, rực rỡ như những áng mây hồng xốp. Bông anh đào xinh đẹp nhất của anh cũng vậy, nó đã tìm được mùa xuân của mình.

Thanh xuân tựa như một giấc mộng đẹp. Con người ta đắm chìm trong những cảm xúc ngọt ngào, mà quên rằng, đến một lúc nào đó, mình sẽ phải tỉnh dậy. Và khi ấy, họ chợt nhận ra, những người đang dạo bước cùng ta trong giấc mộng thanh xuân kia, sẽ chẳng thể nào cùng ta đi đến cuối con đường. Tạm biệt em, tạm biệt cô gái trong những giấc mơ của anh.

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN