Những tổn thương trong tình yêu là điều không thể tránh khỏi, nhất là khi lựa chọn kết thúc một mối tình. Bạn không cần bắt buộc mình phải hết đau, hết nhớ, hết hận một người vào lúc này, mà hãy cho thời gian có cơ hội để chữa lành vết thương đó, sẽ đến một lúc bạn nhận ra rằng: hóa ra nỗi đau đã có thể nguôi ngoai.

Loading...

Tình yêu mang đến cho con người rất nhiều những cung bậc cảm xúc. Khi chia tay, dù là người ra đi hay kẻ ở lại, trái tim cũng sứt sẹo vì những vết thương hai bên đã gây ra cho nhau. Không thể trong một lúc mà có thể coi nhau như người dưng, có thể quên đi nhau. Cũng có rất nhiều cách để che dấu hoặc làm nguôi ngoai nỗi đau, có người sẽ vì cô đơn mà chọn nắm lấy đại một bàn tay khác. Nếu chọn cách này, đối với tình yêu mới và chính bạn cũng sẽ thật không công bằng, và vô hình bạn đã mang đến tổn thương cho người mới.

Tình yêu xuất phát từ cảm xúc, nó sẽ chỉ bền lâu khi chúng ta thực sự cần và trân trọng nó. Cũng có người sẽ chọn những cách tiêu cực hơn để hủy hoại chính mình. Dù là lựa chọn cách nào đi chăng nữa, bạn sẽ tổn thương chính mình nhiều hơn mà thôi. Ở thời điểm này, cách tốt nhất là hãy để thời gian giúp bạn khâu vá lại từng vết thương, hãy để thời gian làm bạn bình tâm.

Chia tay vì không thể cùng nhau đi tiếp một con đường. Hãy chấp nhận sự thật ấy, vì cuộc sống là như vậy, nếu đã không thể ở bên nhau thì hãy chấp nhận buông tay, Bạn không cần một mực bắt buộc mình phải hết đau, hết nhớ, hết hận một người vào lúc này, mà hãy cứ để mình đau khổ, hãy cứ thể hiện cảm xúc của chính mình.

Đó mặc nhiên không phải là sự yếu đuối hay bi lụy, mà là những cảm xúc bình thường, những hành động của trái tim khi nó tổn thương. Mọi việc trên đời đều có bắt đầu, có kết thúc, đó là vòng luân hồi mà ai ai cũng đều phải trải qua. Tình yêu cũng vậy, vòng luân hồi ấy là lộ trình bạn phải đi qua, bước qua nó, bạn sẽ không còn vương vấn và khổ đau.

Tôi nhớ lại chính mình ở những giai đoạn khổ đau đã qua, ở những thời điểm ấy, trái tim như bị bóp nghẹt, mặc dù tôi vẫn sống, học tập và làm việc bình thường, nhưng ngày ngày vẫn mang bên mình một trái tim đã sứt mẻ, lúc đêm về, nước mắt rơi vì những kỉ niệm cũ, vì hình bóng cũ ấy. Tôi cứ nghĩ rằng, mình mãi mãi sẽ không bao giờ quên được họ, sẽ không thể vượt qua được những cảm xúc này.

Nhưng sau đó tôi nhận ra, tất cả những khổ đau lúc ấy cũng chỉ là nhất thời, nó chỉ tồn tại ở một giai đoạn, thời gian trôi qua, từng thứ một sẽ dần phai nhạt, từng thứ một đã có thể nguôi ngoai. Tôi đã quên đi họ từ bao giờ chính mình cũng không nhận ra, trong suy nghĩ đã không còn quan tâm, trong ánh mắt không còn chỉ nhìn về một hướng ấy. Tôi thầm cảm ơn thời gian, vượt qua chặng đường khó khăn rồi, tôi đã có thể đứng dậy vững vàng và không còn nặng lòng như trước.

Thời gian không có sức mạnh phi thường để giúp bạn bỗng chốc quên đi tất cả, thời gian chỉ là bước đi nhỏ nhắn, đều đặn, dìu bạn bước qua từng tổn thương, từng ngày một vá lại từng kẽ nứt của trái tim. Bạn cho thời gian cơ hôị, thời gian nhất định không phụ bạn. Tôi tin chắc rằng, đi qua bóng tối, bạn sẽ vui với chính mình ở hiện tại, không còn chấp niệm mù quáng, không còn nhìn về phía ấy. Cảm giác rất tốt, rất tự do tự tại và đã đến lúc tự đi tìm cho mình con đường mới.

PHƯƠNG THẢO

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN