Thanh xuân ai cũng có một người mình dành cả tâm can để yêu. Chỉ tiếc rằng duyên số, lòng người và thời điểm đều không đủ để giữ lại anh! Có 1 thời non dại em như bồ công anh trong gió, em cứ lửng lờ bay nhẹ nhàng mà vô vọng. Để bây giờ em hối hận sao mình lại bị gió cuốn đi....phút chốc em yếu lòng quay lại hóa ra em lại chẳng có ai bên. Rồi.. có những người sao chỉ ghé lại cuộc đời em hững hờ như thế! Vỗn dĩ giữa con người với nhau em chỉ cần những ngon tay đan nơi phố đông người, những cái ôm phía sau thật chặt như phút chốc thế giới bé lại, và ai đó cho em mượn bờ vai em tựa rồi nói với em rằng: em không tệ như mình nghĩ đâu!

Ngày mai nắng lên..anh có về? Chắc anh bận rồi anh chẳng về nữa đúng không? em cũng tự nhiên bận rồi "chẳng thể chờ" anh về được nữa. Em thấy trời bỗng nhiên nắng chói, nắng vàng giòn ghé qua nơi em như một vệt màu kí ức nào đó của nhiều năm về trước.Anh còn nhớ đúng không?

Rồi mông lung em muốn tìm về nơi không có nắng, hi vọng rằng gió cũng chẳng tìm được đến em! Em thấy mình cứ nhớ anh nhiều quá anh lại chẳng hề bận lòng!! Em nhặt hoa bên đường, em chợt tiếc thời hoa nở. rồi nhặt lá vàng rơi,em tiếc ngày chồi đâm! Có những ngày em cứ hoài niệm như thế! Cứ nhớ anh hoài hay nhớ những ngày mình còn yêu nhau?

Thanh xuân ai cũng có một người dành cả tâm can để yêu...

Hôm qua _ ngày hôm qua ấy mình qua bao dang dở, em đổ lỗi bởi đau thương. Nhưng mà nhờ vậy em mới nhận ra vết chân em qua trên cát năm tháng rồi sóng cũng vỗ lấp đi nhưng chỉ cần thấy biển là em sẽ lại bâng khuâng vết chân em bước! Thời gian trôi nhanh thật nhưng cũng chẳng thể thắng nổi thanh xuân anh nhỉ?

Lắm khi em tự hỏi:

-Em muốn tìm nơi bán hạnh phúc hay Em muốn tìm nơi bán niềm tin?

Và năm tháng cứ thế trả lời giúp em rằng:

Đừng tìm, em chẳng tìm được đâu...

Có ai không em muốn hỏi: thế nào là yêu? Có 1 thời non dại em như bồ công anh trong gió, em cứ lửng lờ bay nhẹ nhàng mà vô vọng. Để bây giờ em hối hận sao mình lại bị gió cuốn đi....phút chốc em yếu lòng quay lại hóa ra em lại chẳng có ai bên. Rồi.. có những người sao chỉ ghé lại cuộc đời em hững hờ như thế! Vỗn dĩ giữa con người với nhau em chỉ cần những ngon tay đan nơi phố đông người, những cái ôm phía sau thật chặt như phút chốc thế giới bé lại, và ai đó cho em mượn bờ vai em tựa rồi nói với em rằng: em không tệ như mình nghĩ đâu! Em hay thật đấy người ta nói nhưng em lại chẳng tin!

Hồi mình yêu nhau Vu vơ em hỏi:

- Anh yêu em không?

-Anh tin vào kiếp sau không?

-.....

Vu vơ gì thế em khi em thật sự đã yêu một người một cách trọn vẹn phải chăng lòng người,duyên số hay thời điểm đều không thể giữ người em yêu... Thật ra em chẳng mạnh mẽ thế đâu, em cũng sợ bị lừa dối, em sợ bỏ rơi, sợ phải trốn về nơi góc khuất bỗng khóc òa chẳng có 1 lí do.. Nên em thích tiếng lách cách của bàn phím máy tính, thích nghĩ về những gì em đẹp đẽ đã qua...

Thanh xuân ai cũng có một người dành cả tâm can để yêu...

Em chẳng tin trên đời có phép lạ mà em lại chẳng phải lọ lem. Em này vốn dĩ vì không phải là em nên đừng mong ai cảm thông cho những gì em từng đi qua,.. em đừng mãi buồn bởi ngày hôm qua đã từng.. Em sai Em đừng sai nữa! Em đau thương thế cũng đủ rồi, có trốn em cũng chẳng trốn nổi nắng đâu! Là bởi những thứ không phải của em nên dù có cố thì em cũng mãi chẳng thế giữ được.

Vốn tình yêu là phép so sánh nhỏ hơn ba em à! Có một điều chắc chắn là không có gì chắc chắn cả nên em đừng tin tưởng hay quá nặng lòng. Em cũng biết rồi đấy! đau thương sẽ chờ cơ hội mà gõ cửa lòng em.. em không định lại vùi đầu khóc nức nở nữa đúng không? thật ra không cần một ai thốt lên rằng em xinh đẹp cả chỉ cần em thấy mình xinh đẹp nghĩa là em đã xinh đẹp rồi, sống đơn giản cho đời an yên! là do em nắm giữ cuộc sống riêng em thôi. Bỏ lỡ không có nghĩa là phải hối tiếc mà đôi khi vốn định mệnh chỉ là để em bỏ lại nơi góc cửa trái tim thôi.. thế người ta mới có cái để gọi là kí ức!

Vậy em đừng ngược về nơi không nắng nữa được không?

Là bởi.... Em không còn là cô gái ồn ào nông nổi nữa rồi bởi giữa những bão dông em biết trầm mặc yên lặng nghĩ suy.. Em có ai đó ở bên, em không chắc chắn mình là người hạnh phúc nhất nhưng em chắc chắn em đã yêu một cách chân thành nhất! Và trân trọng hay không,vết xe đổ của 1 hồi ức có lại đến nữa hay không là ở họ thôi! chỉ mong người đừng cho em ảo giác là nắng ấm của riêng mình rồi ngày nào đó em phát hiện hóa ra người là mặt trời của muôn vàn kẻ khác!!

Anh để lại trong em một Hà Nội nồng nàn, ly capuchino đắng chát và cả làn môi ấm giữa cơn lạnh buốt ngày xa nhau. Chỉ vậy em cũng đủ day dứt mãi rồi. Cũng đành thôi..chúng ta rồi sẽ hạnh phúc chỉ tiếc rằng không hạnh phúc cùng nhau thôi. Thanh xuân này gặp được nhau,ghé qua nhau như mảng màu đẹp đẽ.

"Cảm ơn anh vì năm đó đã thích em, em cũng thích em của năm đó đã yêu anh!"

Vậy thôi nhé mình cứ thế đi, còn những ngày mình yêu nhau vẫn nằm nguyên trên khoảng trời tươi đẹp năm ấy..

Tạm biệt!

#ĐTT

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

QUẢNG CÁO

BÌNH LUẬN