Em thích những thứ đắng, em thích những trắc trở, em cũng chưa muốn cuộc sống mình bình yên và an nhàn. Hành trình của em tuy là nhìn vào có chút lạ thường nhưng đâu ai biết thật ra chính những gam màu tối thì em mới thật sự tỏa sáng là chính em được. Còn cứ mãi dưới ánh sáng chung mà không có đi nhịp thở của chính mình thì thật sự em chẳng mong. Em còn đủ xuân để nếm để trải, đừng vội đặt lòng mình theo người, hãy cho mình chút dư vị riêng. Dù là hành trình em độc bước nhưng em sẽ chẳng cô đơn. Em cảm thụ cuộc sống bằng dư vị của chính mình. Và cũng chính vì vậy sẽ có lúc nào đấy những thứ đồng điệu sẽ chạm được lòng nhau trong trang sau của cuộc sống.

Em thích vị đắng nên mọi người cứ nghĩ cô gái như em chắc phải cứng cỏi thế nào ấy.

Thật ra con người ta chắc chắn phải nếm được đắng thì mới biết mình thật sự có thích ngọt hay không. Đời này nếu không thử nếm trọn hết các dư vị thì người cứ nghĩ một vị nào đó mình đã qua thử "ừ thì mính thích nó".

Vậy sao giữa ngọt và đắng em lại không cho mình chút dịu dàng con gái trong vị ngọt thanh xuân?

Em cũng chẳng hiểu được. Em thích những thứ đắng, em thích những trắc trở, em cũng chưa muốn cuộc sống mình bình yên và an nhàn.

Em lạ, em nhỉ?

Chỉ là do số ít cô gái chọn cho mình cuộc sống lắm chông gai, họ thích thách thức mình với cuộc đời. Anh đừng bao giờ nghĩ cứ con gái thì chỉ việc cuộc đời họ dựa vào ai đó từ tâm hồn cho đến cuộc sống. Nếu thật sự hiểu được một cô gái có vị đắng trong lòng, anh sẽ thấy họ kiên cường trước những vết lòng in sâu trong họ hơn cả những thứ anh thấy và anh có thể từng trải.

Cũng chính thế, trong những câu chuyện buồn, người ta hay thấy hình ảnh tách cà phê đắng một mình. Hay trong những ngày mưa, một ly socola nóng làm ấm lòng người.

Dư vị đắng mà em thích thật sự là thứ duy nhất giúp em tự mình sưởi lòng cho qua những giông bão. Vốn dĩ, đâu có cuộc sống cứ mãi có nắng đẹp trời, nên dù có giông tố em tìm được cho lòng mình thứ gì để sưởi thì có phải chăng em đã bản lĩnh hơn rồi. Em không chỉ an nhiên hưởng thụ ánh nắng trời, em còn tận hưởng cả mưa giống. Cuộc sống em thấy tối nhưng thực chất với tất cả dư vị em đều hòa vào và sống tốt.

Ở một câu chuyện khác, nếu chọn vị đắng là dư vị cuộc sống thì em cũng biết sẽ chẳng dễ tìm được người song hành thật sự hiểu mình, song, em cũng chẳng còn bận tâm ai kề cận mình. Em chọn cách độc bước.

Có nhiều người vẫn bảo con gái hãy mở lòng ra. Lòng em vẫn mở chỉ là vị đắng của lòng em chẳng ai cảm thụ được cùng em. Nên nếu cứ cố làm cho lòng ngọt ngào thì nó chẳng còn là dư vị của riêng em nữa. Vì vị đắng mất đi, thì những ngày chẳng còn nắng em sẽ khó lòng bước đi thật mạnh mẽ.

Hành trình của em tuy là nhìn vào có chút ảm đạm nhưng đâu ai biết thật ra chính những gam màu tối thì em mới thật sự tỏa sáng là chính em được. Còn cứ mãi dưới ánh sáng chung mà không có đi nhịp thở của chính mình thì thật sự em chẳng mong. Dù là hành trình em độc bước nhưng em sẽ chẳng cô đơn. Em cảm thụ cuộc sống bằng dư vị của chính mình. Và cũng chính vì vậy sẽ có lúc nào đấy những thứ đồng điệu sẽ chạm được lòng nhau trong trang sau của cuộc sống.

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN