Tôi bước chậm trong màn mưa, bước qua những nỗi buồn thường trực tôi nhận ra chính bản thân cũng không hiểu được giá trị hạnh phúc mà mình đang có.

       Đừng ngại ngần khi trao yêu thương

.......Vì quảng đường phía sau còn dài lắm……

Đừng để ta phải hối tiếc  vì đã đi qua một ai đó !

Sáng sớm tỉnh dậy trong  không khí lành lạnh của Đà Lạt, cảm thấy mình đã thân quen hơn với thành phố xa lạ này rất nhiều. Suốt một năm sống và làm việc ở đây, không biết từ bao giờ tôi đã yêu những con đường mang sắc vàng của hoa dã quỳ, yêu những sớm mai ở “Liễu Ơ” với ly cafe ấm nồng bên cái lạnh se lòng của thành phố ngàn hoa.

Mỗi buổi sáng chủ nhật tôi thường hay có mặt ở “ Liễu Ơ ”, quán cafe có tên ngồ ngộ này thu hút tôi bởi không gian khá yên tĩnh với những bản nhạc không lời nhẹ nhàng và êm ái. Tôi thường chọn góc bàn ngay bên cửa sổ, thả mình trong bản nhạc du dương, từ từ nhấm nháp ly café thơm lưng và viết về những cảm xúc, viết về những ngày mưa ở Đà Lạt.

Đến với Đà Lạt, thành phố của hoa, của thơ… con người trong tôi cũng trở nên đa sầu đa cảm hơn. Muốn viết về tất cả những gì đã và đang trải qua ở thành phố này, như là những kỷ niệm để sau này còn chút gì để nhớ.

Sáng nay cảm thấy lười biếng, vậy là không đến “ Liễu Ơ ” như mọi hôm.  Tôi quyết định ngồi nhà thưởng thức ly café tự pha. Cho minh chút thời gian nhìn lại  mọi chuyện đã trải qua suốt một năm vừa rồi.

Những ngày đầu sống ở thành phố này, mọi thứ diễn ra không dễ dàng như tôi nghĩ.  Mỗi sáng khi thức dậy, tôi luôn cố làm cho mình bận rộn với một đống công việc, chỉ để không còn thời gian nghĩ đến tất cả những chuyện khác. Đôi khi tôi thấy mình như sống giữa cảm giác cô độc, y như một con thú hoang luôn phải bước đi một mình.

Sỗng giữa thành phố tình yêu, sống giữa những người yêu nhau lâu dần con người trong tôi cảm thấy mệt mỏi. Đôi khi chỉ muốn cho bản thân yếu đuối một lần, chỉ muốn bất chấp mọi thứ nắm vội bàn tay ai đó để cảm nhận được một chút yêu thương, chia sẽ. Nhưng lại không thể buông thả bản thân sống theo kiểu cho có, yêu cho có như vậy được.

Đang mải miết với những dòng suy nghĩ, thì chiếc điện thoại trên nền nhà rung nhẹ. Là tin nhắn của anh, chàng trai tôi đã gặp vào đêm mưa một năm trước, là ông chủ quán café tôi hay đến.

<< Sao sáng nay em không đến Liễu Ơ ?  Anh chủ quán lo em bị ốm… >>

Tôi nghiêng đầu tựa vào kính của sổ, hai tay hí hoáy trả lời :

<< Em không sao, sáng nay em muốn ở nhà sắp xếp một vài thứ. Cám ơn anh chủ quán đã quan tâm. J >>

Chưa đầy một phút sau điện thoại lại báo có tin nhắn :

<< Tuần này không gặp, anh chủ quán nhớ em đấy ! >>

Quen biết anh đã  một năm, tôi không còn lạ với cách nói chuyện của anh nữa.

<< Anh chủ Liễu Ơ kỳ lạ nhở ? Cứ hễ khách không đến là lại nhắn tin bảo nhớ àh? >>

<< Có lẽ anh chủ Liễu Ơ, lỡ yêu em rồi !! :-p >>

Một năm qua đúng là đã quá quen với cách nói chuyện của anh, không còn trố mắt ngạc nhiên như những ngày đầu mới quen nữa. . Nhưng tôi vẫn chẳng thể phân biệt được đâu là đùa, đâu là thật. Thà cứ tin là anh đang đùa sẽ tốt hơn cho bản thân. Anh luôn là vậy  không nghiêm túc tí nào, nói gì cũng nữa đùa nữa thật, Có lẽ vì tính cách trẻ con đó mà mỗi lúc bên anh tôi đều cười rất tươi, cảm thấy khá thoải mái.

<< Sao không trả lời tin nhắn của anh ? Tối nay 7h em đến Liễu Ơ nhé ! Anh chờ em ! >>

Tôi đọc tin nhắn, tự nhiên lại muốn trêu anh  :

<< Nhắn tin kiểu gì như ra lệnh thế ? Em bận rồi, hên xui nhé ! >>

<< Không đùa đâu , khi nào xong việc thì em đến. Anh đợi ! >>

Tôi không trả lời tin nhắn của anh, trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ, làm gì phải nghiêm túc thế chứ ?

Tôi đến Liễu Ơ khi mặt trời tắt nắng , là lúc những cơn gió mang hơi lạnh thổi vào thành phố tĩnh mịch. Liễu Ơ hôm nay cũng yên ắng hơn mội ngày, không gian bên trong quán trở nên ấm áp và lãng mạn hơn nhờ những ánh nến mờ ảo.

Tôi gọi cho mình café sữa và bước về chiếc bàn quen thuộc, nhìn quanh chẳng thấy anh đâu có chút hụt hẫng nhẹ. Mỗi ngày đến Liễu Ơ điều thấy anh đứng đó với nụ cười nửa miệng khá lá đáng ghét, giờ cảm giác thiếu thiếu điều gì đó. Không muốn nghĩ đến những cảm xúc hiện tại, tôi hòa vào không gian yên tĩnh và huyền ảo của Liễu Ơ , để từng cơn gió lạnh thổi vào da thịt dẫu biết cái lạnh của phố núi luôn khiến lòng người cảm thấy cô đơn.

Ở đâu đó phát ra tiếng đàn guitar, những giai điệu quen thuộc và sâu lắng của bản Romance de a’mour  mà tôi rất thích. Trong không gian này, ngồi bên khung của sổ để tâm hồn bay theo những giai điệu này thì sẽ  không cảm thấy mệt mõi.  Mỗi buổi tối ngồi một mình trong căn phòng vắng, khi cảm giác cô đơn ùa về bao lấy mọi suy nghĩ trong tôi, thì Romance giúp tôi bình tâm lại. Bản Romance de a’mour cuốn hút tôi một cách kỳ lạ.

Bản nhạc đã kết thúc từ lâu vây mà tôi vẫn cứ mãi chìm đắm, bất giác nhìn quanh muốn tìm xem ai vừa chơi bản Romance, thì một bóng người bước về phía tôi. Trong ánh nến mờ ảo tôi nhận ra anh…. Dáng người ấy, đôi mắt điềm tĩnh và nụ cười nữa miệng quen thuộc không thể lẫn vào đâu được.

-         Ngạc nhiên không ? Em thích chứ ?

Không hiểu chuyện gì đang xảy ra tôi ngơ ngác hỏi lại anh :

-         Thích gì cơ ? Bản Romance ạ ? Tất nhiên là thích…

-         Vậy còn chàng trai đánh guitar ?

-         Hi…. Có một sự thích nhẹ ở đây.

Anh cười, lấy ra một chiếc hộp từ sau lưng đẩy về phía tôi :

-         Em thích là được rồi, có quà cho em này

Tôi ngạc nhiên hỏi anh :

-         Hôm nay sinh nhật em àh ? Hình như không phải.

Anh làm vẻ bí mật :

-         Em xem đi sẽ biết.

Tôi nhận lấy chiếc hộp lớn hình vuông được đan rất tinh xảo bằng mây, mở nắp hộp ra bên trong là rất nhiều hoa hồng được xếp thành hình trái tim, phía trên là chiếc thiệp nhỏ với dòng chữ “ Làm người yêu anh nhé ! ”

Đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác tôi chưa biết phải nói gì thì anh đã lên tiếng :

-         Từ trước tới giờ những lời anh nói với em đều rất chân thành, chỉ là cách bày tỏ của anh chưa nghiêm túc nên em nghĩ anh đang đùa giỡn. Thật ra anh sợ nghiêm túc quá sẽ làm em thấy áp lực khi vẫn chưa quên được những chuyện trong quá khứ, vậy nên thời gian qua anh cố gắng thể hiện để em từ từ cảm nhận tình cảm anh dành cho em, nhưng mỗi ngày qua em cứ phủ nhận nó.  Anh nghĩ đã đến lúc nên nghiêm túc bày tỏ với em, anh không muốn sau này cảm thấy thiếc nuối…… “ Làm người yêu anh nhé ! ”

Đầu óc tôi trở nên trống rỗng, cảm thấy rối bời, ngay lúc này đây tôi không biết mình nên nói gì và làm gì nữa.

-         Em xin lỗi ! Anh cho em chút thời gian được không ? Ngay bây giờ em chưa suy nghĩ được gì cả.

Anh có vẻ định nói gì đó nhưng lại thôi :

-         Uh ! Để anh đưa em về .

-         Em tự về được mà anh

Anh không nói gì nữa, đôi mắt như tối lại. Tôi biết mình đã làm anh thất vọng.

Rời khỏi Liễu Ơ, tôi bước  lãng du  qua từng góc phố Đà Lạt. Đêm Đà lạt sương giăng lãng đãng, đi qua khu chợ đêm nhộn nhịp, đi qua Hồ Xuân Hương tất cả đều làm tôi nhớ đến anh.

Nhớ những buổi tối trời se lạnh, anh và tôi cùng nhau loanh quanh khắp chợ đêm Âm Phủ. Lại có những buổi sớm tinh mơ cùng nhau rảo bước trên những con dốc liêu xiêu, thả mình vào làn sương mờ đục kia hít hà không khí trong lanh, rồi lại xuýt xoa đôi bàn tay lạnh cóng. Tôi nhớ lần đầu tiên anh đưa tôi đến quán café trên ngọn đồi cao để ngắm Đà Lạt về đêm, thành phố về đêm nhìn từ trên cao xuống như một trái tim lớn lấp lánh nhiều sắc màu.

Anh và tôi cứ âm thầm đi bên nhau, cứ im lặng ngồi bên nhau mỗi ngày, không xác đinh hay hứa hẹn. Trong mối quan hệ không rõ ràng này, mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên và nhẹ nhàng làm tôi thấy bình yên rất nhiều. Đâu phải ai cũng có một chốn để bao bọc mình trong yên bình.

Tôi cũng đã từng nghĩ không biết mối quan hệ không rõ ràng như thế này sẽ kéo dài được bao lâu ? Thời gian qua đi mỗi người đều sẽ có những mối quan tâm mới, liệu chốn bình yên này sẽ bao bọc tôi đến lúc nào?

Có nhiều đêm trong tôi hoang mang nhiều nỗi sợ….. Tôi sợ phải thay đổi mối quan hệ hiện tại, nhưng cũng sợ mất anh.

Cái cảm giác sợ mất ai đó ngay cả khi chưa thật sự gần, sợ mất ai đó ngay cả khi chưa thật sự có được rất khó chịu. Đã từ lâu tôi nhận ra tình cảm mình dành cho anh không đơn thuần chỉ là tình bạn, rất nhiều lần tôi muốn tiến thêm một bước để gần anh hơn, nhưng nỗi lo sợ trong tôi đã lấy đi quá nhiều dũng cảm để tôi có thể chấp nhận yêu một ai đó.

Lần lượt bước qua những tổn thương, nỗi cô đơn… trong tôi nảy sinh tâm lý sợ hải, cảm thấy gắn bó với ai đó là một điều rất nguy hiểm. Không phải tôi không dám bất chấp mọi thứ để yêu, chỉ là tôi sợ… sợ anh và tôi chỉ gặp nhau ở một đoạn đường mà không thể cùng nhau đi đến cuối đường, sợ anh chỉ là cơn gió thoáng qua trong cuộc đời tôi. Tôi không muốn đón nhận một ai đó bước vào cuộc sống của mình, rồi sau đó lại phải tự lâu nước mắt chấp nhận để họ ra đi.

Mưa rầm rì, những hạt mưa lất phất phủ lên hoa cỏ, phủ lên đôi vai lanh cóng. Tôi bước chậm trong màn mưa, bước qua những nỗi buồn thường trực  tôi nhận ra chính bản thân cũng không hiểu được giá trị hạnh phúc mà mình đang có. 

Dừng chân bên Hồ Xuân Hương, hình ảnh anh và tôi im lặng ngồi bên nhau vào những buổi chiều tà ngắm nhìn ánh nắng cuối ngày lại hiện về trước mặt. Giờ một mình tôi ngồi đây cân đo đong đếm nỗi sợ hãi trong lòng, còn anh ở đâu đó chắc cũng vì tôi mà buồn rất nhiều.

<< Trời đang mưa, em ở đâu ? Anh mang ô đến >>

Chiếc điện thoại trên tay mờ đi vì những giọt nước mắt. Anh cứ âm thầm quan tâm tôi như vậy, trong khi tôi chẳng thể làm được gì cho anh. Tôi chợt nhận ra điều mình mong muốn nhât trong cuộc đời này, đơn giản chỉ là giữa những ồn ào, mệt mỏi của cuộc sống tôi tìm thấy hạnh phúcbình yên khi ở bên anh.

Trong những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân, có thể gặp một người dốc lòng yêu tôi như thế. Cuộc đời này tôi cũng nên một lần vì anh mà quên đi chính mình. Yêu anh không màng đến kết quả, không mơ sẽ dắt tay nhau đến cuối cuộc đời. Mà chỉ mong ngày ngày có thể ngồi bên anh ngắm mặt trời mọc và lặn, nhìn xuân hạ thu đông , nhìn người mình yêu mỉm cười hạnh phúc.

Một tin nhắn vừa gửi đi :

<<  Hồ Xuân Hương. Em sắp ướt hết rồi ! >>. 

Khi ta trẻ, ta nghĩ có thể dễ dàng từ bỏ một mối tình.

Vì lo sợ, vì hoài nghi, vì vô số lý do khác

……Cũng có thể…..

Nhưng ta đâu biết rằng

Những gì ta mong muốn và cần nhất chỉ đến một lần trong đời.

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN