Mọi thứ giờ này đã không còn là hoa hồng mà đã được thay bằng những trận bão giông xé nát lòng em. Bên anh giờ này, em không thật sự bình yên nữa.

Em cứ hay nói với anh rằng ngày em chấp nhận yêu anh thì em đã là một kẻ thua cuộc, bởi em biết bản thân em khi yêu thương ai đó em sẽ chẳng giấu được bất cứ điều gì.

Ngày đó mỗi khi nhớ anh, em chẳng giấu được nỗi nhớ của mình bằng những dòng status viết vội chỉ mong anh đọc được và hiểu lòng em.

Ngày đó em bước đi đâu, em làm gì hay với ai anh đều dành cho em sự quan tâm đặc biệt, còn giờ đây mọi thứ trở nên quá nhạt nhẽo. Phải chẳng khi người ta quen nhau lâu rồi mọi thứ lại hóa nhạt như vậy phải không anh?

Đến giờ, khi tình cảm đã bước sang những năm sau, em cảm thấy sự quan tâm nơi anh dường như đã cạn kiệt.

Em cứ hay tự an ủi bản thân em rằng là do em thương một người trưởng thành, họ vẫn quan tâm em lắm nhưng họ ngại phải nói ra, họ ngại phải cho em biết rằng tình yêu nơi họ dành cho em là thật lớn. Nhưng có lẽ em sai, lời an ủi vẫn mãi là an ủi mà thôi.

Cũng đã lâu rồi, em với anh không ngồi cùng với nhau ở một quán nào đó, uống một ly nước rồi nói cho nhau nghe những suy nghĩ của mình. Cũng đã lâu rồi anh không hỏi em rằng em ra làm sao, em có đang vui hay đang buồn. Lâu lắm rồi em không còn được ngồi sau xe anh, được anh nắm lấy tay em vòng qua người anh nữa. Cũng đã lâu cái ôm của anh cũng không còn ấm, bàn tay không còn dịu dàng và đôi mắt ấy giờ này cũng không còn biết nói nữa.

Cũng đã lâu rồi, em cũng không còn nghe câu " đợi em ngủ trước rồi anh ngủ". Lâu thật lâu, em chưa thấy anh làm cho em điều gì thật ý nghĩa. Mọi thứ cho đến giờ này được thay bằng những gì tự em cảm nhận được, anh không nói ra, anh muốn em tự hiểu. Hay chỉ là ai cũng có cuộc sống và công việc riêng rồi cả ngày chỉ đợi nhắn cho nhau một tin nhắn rồi kết thúc một ngày.

Mọi thứ giờ này đã không còn là hoa hồng mà đã được thay bằng những trận bão giông xé nát lòng em. Bên anh giờ này, em không thật sự bình yên nữa.

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN