Ai đó có nói tuổi 23 là cái tuổi đáng sợ, sợ thất học, sợ thất nghiệp. Nhưng bước sang tuổi 24 mới thấy, sau một thời gian dài bỡ ngỡ làm quen với việc "thất học", sau đó hốt hoảng với việc "thất nghiệp" mới là khoảng thời gian đáng sợ đến nhường nào.

Tuổi 24 cái tuổi quá già để bắt đầu những mơ mộng nhưng lại quá trẻ để bơi lặn giữa cuộc đời...

Tuổi 24 đối mặt với thất nghiệp. Ai cũng nói "Có số cả mày ạ, chắc mày chưa chọn đúng thời điểm". Có người lại nói "Chắc tại mày kém". Ờ cũng có thể.

Tuổi 24 đối mặt với thất tình. Ai cũng nói " Chắc tại mày chọn sai người, sẽ còn có nhiều người tốt". Có người lại nói "Chắc tại mày xấu". Ờ chắc là xấu thật.

Tuổi 24 đối mặt với áp lực họ hàng. Bà bác nói "Tốt nghiệp đại học 1 năm mà vẫn chưa đâu ra đâu nhỉ?". Như nào, ra làm sao cháu cũng chưa trả lời được nữa...

Tuổi 24 biết yêu chính mình và người thân...

Tuổi 24 cúi mặt nghe mẹ than thở "Mày không còn bé bỏng nữa đâu đấy. Chả thấy mày dẫn thằng nào mắt kém về ra mắt gì vậy". Ba chấm. Con sẽ còn ế đến tuổi 25 26 27 nữa mẹ ơi.

Tuổi 24 đi ra đi vào lắng nghe lời khuyên can của hàng xóm "Hay thôi mày ở nhà mà phụ giúp gia đình, đi làm lương mấy đứa ngành kinh tế cũng chẳng khá được đâu". Chán nản. Hay là, cháu đóng khung bằng Đại học treo trước cửa nhà...

Tuổi 24 ngoảnh lại, tự dưng chả định nghĩa nổi hai từ "bạn thân". Có đứa nói "Chả vì gì cả, tự mày cô lập bản thân thôi". Ờ, một, hai cuộc vui không tham gia được, thì còn ai muốn gọi nữa. Có đứa lại nói "Chắc tại mày xấu tình nên dần dần chẳng ai muốn chơi". Haizzz...

Lạ thay! Chẳng biết từ bao giờ lại để tâm quá nhiều đến lời người khác nói như thế. Là tự ti hay là gì?

Mình sống cho mình, vì mình nhưng lại trả phí bất đắc dĩ để lắng nghe lời thiên hạ bình phẩm. Liệu như thế đã là đúng hay chưa?

Tuổi 24 là tự mình vực mình dậy sau những vấp ngã. Tự mình thầm thì với mình sau những mệt mỏi. Tự mình đưa ra cho mình bài học sau những tổn thương.

Tuổi 24 biết yêu chính mình và người thân...

Đọc sách đi, rồi sẽ thấy con người trong sách sẽ đáng yêu hơn những con người ngoài đời thực. Những câu chuyện sẽ nhẹ nhàng hơn, những bài học sẽ sâu sắc hơn. Mở rộng tri thức rồi sẽ thấy tầm quan trọng trong thực tại khó khăn.

Đi nhiều hơn, để biết mình còn trẻ, mình còn niềm đam mê. Đi để còn có kỷ niệm mà nhớ, có dấu chân mà lưu lại. "Đi để còn trở về"...

Yêu nhiều hơn, nếu không còn đặt niềm tin vào tình yêu đôi lứa, thì đừng bỏ hết tất cả. Yêu chính mình, yêu người thân. Yêu để còn biết mình vẫn còn có thể yêu thương ai đó, đặt niềm tin vào ai đó, biết lo lắng, quan tâm cho ai đó.

Ai đó có nói tuổi 23 là cái tuổi đáng sợ, sợ thất học, sợ thất nghiệp. Nhưng bước sang tuổi 24 mới thấy, sau một thời gian dài bỡ ngỡ làm quen với việc "thất học", sau đó hốt hoảng với việc "thất nghiệp" mới là khoảng thời gian đáng sợ đến nhường nào.

Nhưng tuổi 24 cũng tươi đẹp lắm. Là quãng thời gian ta chứng kiến một vài đứa bạn lên xe hoa về nhà chồng. Là quãng thời gian trò chuyện cùng đứa bạn vẫn đang hằng ngày trên giảng đường Đại học. Là quãng thời gian lo lắng vì có đứa từ bỏ mọi thứ, theo đuổi ước mơ của mình, để rồi bật khóc vì hạnh phúc khi nó thành công. Và đây cũng là quãng thời gian tự cho bản thân nhiều thứ, nhiều bài học khi đứng trước cái tuổi không còn trẻ con nhưng vẫn chưa thành người lớn.

Cái tuổi 24 đáng nhớ và lạ kỳ như thế!

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN