" Sau những va vấp, những đau thương với đời, với người rồi cũng chợt nhận ra chẳng ai cùng ta bước mãi trên một con đường. Sẽ có thời điểm anh rẽ trái, em đi thẳng, hay có những thời điểm chưa gặp nhau nhưng anh đã rẽ sang con đường khác. Để rồi đến đoạn giao nhau, em là người đến sau trên chặng đường đó vì anh đã thuộc về ai kia mất rồi. "

Rong ruỗi cả một chặng đường dài, sau những va vấp, những đau thương với đời, với người rồi cũng chợt nhận ra chẳng ai cùng ta bước mãi trên một con đường. Sẽ có thời điểm anh rẽ trái, em đi thẳng, hay có những thời điểm chưa gặp nhau nhưng anh đã rẽ sang con đường khác. Để rồi đến đoạn giao nhau, em là người đến sau trên chặng đường đó vì anh đã thuộc về ai kia mất rồi.

Là do anh rẽ ngang quá sớm hay do em mải miết với những thứ xung quanh mà quên mất rằng em cần bước nhanh hơn để gặp anh. Nhưng cho dù là vì lý do gì đi nữa thì chúng ta đã đánh mất cơ hội đó mất rồi. Nói đúng hơn là em, là em đang tự huyễn hoặc mình với cái suy nghĩ của chỉ riêng em là " Giá như em gặp anh từ đầu".

Một ngày bình yên như bao ngày, ngày gặp anh và vô tình tim lạc nhịp là điều em chẳng ngờ đến. Biết rằng anh đã thuộc về ai kia, cố dặn lòng đừng mơ mộng hay ảo tưởng về một ngày không bao giờ đến, thế nhưng cuối cùng lý trí em chẳng thể điều khiển nổi trái tim mình. Em sai rồi, khi để bản thân chạy theo những xúc cảm không nên có. Lẽ ra em nên dừng lại ở đó, sự thân thiết giữa những người bạn với nhau, hiện tại em đã đi quá xa mất rồi. Càng đi xa, càng lún sâu vào mớ cảm xúc này nó khiến em mệt mỏi, nhưng vẫn không thôi nhớ về anh.

Anh vẫn vô tư như ngày ta gặp gỡ, vẫn xem em như một đứa bạn thân không hơn không kém, vẫn cứ cười, cứ đùa suốt ngày như những kẻ điên cùng đẳng cấp, từ những con người xa lạ rồi thành thân, hợp nhau trong từng câu chuyện, từng suy nghĩ, sở thích, ngay cả việc anh thích đàn, em thích hát cũng hợp nhau đến thế, vậy mà anh lại chẳng dành cho em.

Là em đến sau,
Là em tự ảo tưởng, tự mình suy diễn rồi tự làm mình đau,
Là anh đã quá vô tư trao cho em những quan tâm vốn không nên có,
Là anh vốn chẳng thuộc về em. Là anh, mỗi sáng vẫn hỏi han em "Đói không, mì nhé?". Hay buồn buồn lại ngồi kể em nghe. Rồi mình cười với nhau qua ngày tháng. Và em lại tự xếp những mảnh ghép đó thành kỉ niệm và gói chúng trong tim mình.

Chẳng biết sẽ là bao lâu nữa, nhưng em vẫn hy vọng rằng vào một ngày mưa buồn nào đó ở phía trước, tim sẽ thôi đau nhói vì anh, vì những quan tâm ấm áp với một đứa luôn cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng lại vô cùng yếu đuối như em. Em tự hỏi " Ngày đó còn bao lâu nữa vậy anh?". Thanh xuân của em chẳng thể kéo dài, rốt cuộc thì bao giờ em mới có thể quên những mảnh ký ức vốn của chỉ riêng em.

Từng khoảnh khắc, từng phút giây bên anh đều là những ngày bình yên đến lạ. Nó rất đỗi bình thường nhưng sao với em nó lại quý giá đến vậy, có lẽ bởi vì em biết một ngày nào đó anh phải rời xa, và ta rồi cũng sẽ chỉ là những kẻ ngang qua đời nhau một cách vô tình như vậy.

Nhưng đó là vào một ngày nào đó ở phía trước em chẳng bận tâm, hiện tại em vẫn sẽ bên anh như thế vì em thấy bình yên khi anh cười, khi nhìn anh hang say với công việc, hay đơn giản khi ta ngồi ca hát cùng nhau. Anh vẫn hạnh phúc bên người ấy, và em sẽ chỉ mỉm cười khi bên anh cho đến ngày ta nhận ra dù ngang qua đời nhau những vẫn cảm ơn nhau vì đã trở thành một miền ký ức thật đẹp trong những tháng ngày thanh xuân của tuổi trẻ.

24.5.17

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN