Ngày hôm qua, chúng tôi cười giòn với nhau lần cuối trên đoạn đường mưa bay, như là hạnh phúc mà như là tiễn đưa. Bởi vì, sáng nay mặt trời tỏa nắng ấm, chúng tôi đã mãi mãi xa nhau trong cái viện cớ lý do: Bận... Đó là những ngày, chúng tôi cố tình bận để thử thách nhau, bận để giả vờ không quan tâm nhau, bận chỉ để có thể quên nhau....

Chúng tôi đến với nhau như những mối tình chóng vánh, vội quen vội yêu mà cũng vội buông bỏ. Chẳng giống như những cuốn tiểu thuyết dài vài trăm trang, anh không phải soái ca ngày ngày cầm smartphone gửi vài lời mật ngọt nhớ thương người yêu. Cũng chẳng giống như vài cuốn ngôn tình có cô gái ngốc nghếch lại được nhiều chàng si mê. Tình yêu muôn đời muôn thuở vẫn thế, chát chua thay các soái ca chỉ tìm đến những ái nhi "Đường Tâm thục nữ", thông minh lộng lẫy, xinh đẹp lại yêu kiều.

Bận để giả vờ không quan tâm nhau, bận để có thể quên nhau...

Các nàng, ảo mộng với chàng hoàng tử cưỡi con bạch mã, lướt mình kính cẩn cúi chào rước nàng ngao du. Nhưng tình yêu đã phá vỡ mọi quy tắc, phá vỡ những trật tự vốn có và phá vỡ cả những bức tranh "màu hường" mà tôi, chúng ta, rất nhiều người đã tưởng.

Đi với nhau được vài con đường, uống với nhau vài quán cà phê, dạo với nhau cũng vài góc phố, những giận hờn ghen tuông đôi nào chẳng có, chúng tôi không hề ngoại lệ. Nhưng giữ được nhau sao khó quá. Bên nhau, chúng tôi đếm đủ những vui buồn, sến sẩm đếm đủ từng kỉ niệm nhớ thương. Vậy mà, "mây của trời cứ để gió cuốn đi".

Bận để giả vờ không quan tâm nhau, bận để có thể quên nhau...

Vẫn biết tình yêu vượt muôn ngàn thử thách, cái thử nhiều nhất chính là lòng kiên định của cả hai người. Nhưng chúng tôi, không phải vàng để gian nan thử lửa, mới chỉ là thép là gang, tan chảy khi vừa nhìn thấy biến cố. Anh níu kéo, tôi nhất mực buông lơi. Anh ngoảnh đi không quay đầu, tôi vội vàng tha thiết...

Bận để giả vờ không quan tâm nhau, bận để có thể quên nhau...

Tình yêu, đắng chát ngọt bùi ai cũng từng nếm cả. Giống như cuộc đời, chấp nhận đưa tâm can ra nếm thử hỉ nộ ái ái ố mới biết, không yêu là thua thiệt, nhưng yêu rồi lại cầu nguyện trái tim mình chưa từng phải trải qua.

Ngày hôm qua, chúng tôi cười giòn với nhau lần cuối trên đoạn đường mưa bay, như là hạnh phúc mà như là tiễn đưa. Bởi vì, sáng nay mặt trời tỏa nắng ấm, chúng tôi đã mãi mãi xa nhau trong cái viện cớ lý do: Bận...

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN