Hãy tin rằng bản thân mình có thể làm được, có thể vững vàng bước đi, trở thành một bông hoa tỏa sáng dưới bầu trời rực rỡ.

Rồi một ngày bạn sẽ nhận ra không ai yêu ai hơn chính bản thân mình. Cuộc sống cứ từng ngày trôi qua, chúng ta đôi khi đã quá mải mê quan tâm tới xúc cảm của người khác mà quên đi cái thứ gọi là cảm xúc cho riêng mình. Chúng ta vội vã với những giây phút của cuộc đời mà không tìm được phút thanh thản, bình yên của cuộc sống. Cứ thế, cứ thế từng ngày nó làm bạn tổn thương đi một ít rồi vết thương đó lớn dần.

Bạn cảm thấy chán nản, tuyệt vọng, bạn muốn buông xuôi tất cả nhưng đã quá muộn. Rồi ngày qua ngày bạn cứ phải đóng mãi một vai diễn "nhàm chán’’ trong cuộc đời mình. Bạn sợ người khác tổn thương, bạn cũng sợ họ làm bạn tổn thương nên bạn cứ cố làm hài lòng họ, chạy theo họ rồi an ủi họ. Bỏ mặc bản thân không chăm sóc, bỏ mặc cái vết thương lòng mãi không có thuốc chữa của mình.

Bạn khóc, bạn buồn, bạn hành hạ bản thân, bạn nghĩ đến cái gọi là từ bỏ cuộc sống. Bạn cứ mãi đắm chìm vào chuỗi ngày dài đau khổ, bạn quằn quại với những vết thương đã không còn thuốc chữa. Bạn muốn trốn tránh tất cả,muốn buông tay cho tim thôi đừng tổn thương nữa...

Nhưng bạn không nhận ra rằng...

Lúc bạn cảm thấy vui, lúc bạn cảm thấy hạnh phúc nhất, ai sẽ là người bên cạnh chia sẻ niềm vui đó với bạn, để cùng cảm nhận rằng bạn đã thật sự hạnh phúc như thế nào với kết quả mà mình-bằng niềm tin và nỗ lực để giành được?

Lúc bạn cô đơn, lúc bạn buồn nhất,ai sẽ là người bên cạnh lau nước mắt cho bạn,an ủi bạn rằng trên cuộc đời này còn nhiều điều tốt đẹp hơn thế?

Lúc bạn bị thương, lúc bạn bị ốm, ai sẽ là người bên cạnh chăm sóc cho bạn, có thể hiểu được nỗi đau mà bạn phải trải qua Câu trả lời chỉ có một, là chính bạn chứ không phải ai khác, thế nên:

Bạn à!

Đừng tự mình "cố gắng" làm đau mình nữa nhé. Cái gì qua rồi bạn hãy cố quên nó đi, cũng đừng để ý tới nó nữa. Bạn chỉ được phép nhớ chứ không được phép đắm chìm vào trong đó. Còn nhiều thứ đáng để bạn bận tâm hơn là những cái đó thế nên đừng quay đầu lại nhìn nó nhiều như vậy nữa.

Bạn cũng đừng nên đổ lỗi cho số phận bởi số phận là do mình định đoạt chứ không phải một ai khác tạo ra cho bạn. Hãy tin rằng bản thân mình có thể làm được, có thể vững vàng bước đi, trở thành một bông hoa tỏa sáng dưới bầu trời rực rỡ.

Hãy biết chấp nhận hiện tại và nghĩ về tương lai tuy tương lai là điều chưa đến cũng như chưa xảy ra nhưng đó là cách khiến ta có trách nhiệm hơn với cuộc sống của chính bản thân mình bởi"nếu mình không tự nâng mình dậy, ngay cả khi có ai đó muốn nâng mình dậy thì mãi mình cũng không thể nào đứng lên được.

Và bạn biết không, sẽ có một ngày bạn nhận ra trong cuộc đời này sẽ có người mỉm cười với bạn, cảm thấy hài lòng với cuộc sống của bạn,sẽ không bao giờ trách phạt bạn dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì họ vẫn luôn ở bên cạnh bạn, an ủi bạn để cùng cảm nhận nỗi đau đó với bạn. Họ cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi bạn,sẵn sàng ủng hộ bạn và giúp bạn vượt qua - là chính bạn, biết không? Bởi không ai yêu thương ai hơn chính bản thân mình mà!

Lúc bạn gặp khó khăn, tưởng chừng như cả thế giới này đều quay lưng lại với bạn thì ai sẽ là người cuối cùng bên cạnh với bạn, cùng bạn vượt qua những khó khăn ấy?

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN