Thường thì trong mối tình từ một phía, người ta chỉ hay viết về những người cho đi tình cảm. Phải chăng chỉ họ là người bị tổn thương? Sau một thời gian quá mệt mỏi với những quan tâm không biết mệt mỏi của anh, em thờ ơ lạnh lùng. Ban cho anh một siêu năng lực: tàng hình – cho anh biến mất khỏi cuộc sống của em. Anh đương nhiên không gặp được thì sẽ lại khủng bố điện thoại em. Anh tưởng gọi mãi thì em sẽ phải nghe máy nói chuyện với anh? Nhưng anh không biết một điều, "chai mặt" với ai thì được nhưng với em thì không được, gọi mãi không được anh sẽ bỏ cuộc thôi.

Gửi anh – viết tắt cho "các anh"...

Đầu tiên là lý do nhé. Đơn giản là vì em không có tình cảm với anh. Anh đừng đổ thừa cho nhà anh nghèo, học tệ hay anh không đẹp trai đi. Con gái bây giờ không phải thực dụng mà là thực tế. Đến cuộc sống sau này anh không lo nổi. Không phải là anh quá bất tài đó sao? Em yêu theo cảm xúc, và lựa chọn theo lí trí. Thực ra nếu em yêu anh, sau này em nuôi anh cũng không sao. Em tin em đủ khả năng làm điều đó. Chỉ sợ anh sĩ diện, lại sinh cãi nhau này nọ mà chóng tan vỡ gia đình. Thế nên mới nói, đầu tiên là cảm giác an toàn. Ở bên anh mà bao nhiêu lo lắng em sẽ mệt mỏi lắm. 

Anh cứ luôn miệng nói cho anh cơ hội, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, con gái nói ghét là yêu nói yêu là ghét, bla...bla... Em nói luôn nhé, nếu vậy thì em sẽ là lửa, anh là rơm. Rơm chạm vào lửa sẽ cháy thành tro bụi. Còn nữa, con gái chỉ nói ngược với người mình thích thôi, và người đó không phải anh.

Ban đầu em cũng nghĩ ngợi, mình đã từ chối tình cảm của "người ta" rồi, thì đừng có lạnh lùng này nọ nữa, "người ta" lại càng buồn thêm. Nhưng hình như anh nghĩ như vậy là vẫn còn cơ hội. Cũng đúng thôi, tình cảm mà. Ai mà có thể từ bỏ tình cảm của mình dễ dàng được? Anh quan tâm – em cảm ơn lấy lệ, anh nói chuyện – em trả lời hời hợt, nhát gừng. Anh lại nói càng cá tính anh càng thích?! Chẳng hiểu nói như thế để khen em hay anh thích thật.

Người có tình cảm là người cho đi?

Không biết người khác nghĩ ra sao. Nhưng em thấy những người đơn phương thật ích kỷ. Đừng vội bao biện hay tức giận. Có bao giờ anh nghĩ cho cảm xúc của em chưa? Có bao giờ anh nghĩ em rất khó chịu và ngột ngạt trong những quan tâm của anh chưa? Anh chỉ nghĩ tới cảm xúc của anh thôi. Nhớ thì anh nhắn tin. Cả ngày lúc nào cũng một câu nhớ em. Em nghe tới phát khùng rồi. Chắc anh cũng biết em không chỉ có mình anh theo đuổi? Anh thử nghĩ một ngày cứ teng teng tin nhắn, toàn mấy nội dung đâu đâu có phiền không? Nhắn không rep anh nhắn tiếp, nhắn mãi không được anh gọi, gọi không được lại nhắn. Em còn phải học, còn phải dành thời gian cho bản thân, gia đình chứ? Hơn nữa, em không phải trẻ con, biết tự lo cho bản thân mình rồi. Anh có thời gian thì lo mà chăm sóc bản thân đi rồi hãy quan tâm tới em. Mà không cần nhắc tới việc quan tâm trực tiếp này nọ, chỉ cần ánh mắt "chứa chan tình cảm" của anh cũng đủ để em ngột ngạt tới phát sợ luôn rồi.

Đấy, thế nên sau một thời gian quá mệt mỏi với những quan tâm không biết mệt mỏi của anh, em thờ ơ lạnh lùng. Ban cho anh một siêu năng lực: tàng hình – cho anh biến mất khỏi cuộc sống của em. Anh đương nhiên không gặp được thì sẽ lại khủng bố điện thoại em. Anh tưởng gọi mãi thì em sẽ phải nghe máy nói chuyện với anh? Nhưng anh không biết một điều, "chai mặt" với ai thì được nhưng với em thì không được, gọi mãi không được anh sẽ bỏ cuộc thôi.

Còn một điều lúc quen em anh không biết, đến lúc thích em chắc anh mới phát hiện ra: em rất phũ. Phũ theo bản năng luôn, nhiều lúc không hiểu vì sao lúc đấy mình lại làm như thế, về sau nghĩ lại mới thấy ngại cho anh quá. Nhưng mà thôi, anh chuốc lấy, em đâu có bắt anh nhận? Đàn ông con trai các anh rất sợ bị mất mặt trước nhiều người. Nhưng em lại cứ thích làm anh mất mặt đấy. Anh tưởng tặng quà công khai, tỏ tình lãng mạn thì sẽ tăng tỉ lệ thành công à? Anh là gì của em? Anh quan trọng với em? Không. Em cho anh quê mặt luôn. Khỏi có lần sau, của anh và của người khác nữa.

Thế thôi đã đủ, giờ đến phần quỵ lụy các kiểu. Cái này thì cũng ít trường hợp thôi. Đúng là hạ sách mà. Anh suốt ngày nói em lạnh lùng vô tâm, đăng tus các thứ đầy cả bảng tin của em. Chắc anh chỉ cẩn em đọc thôi nhỉ? Tiếc là em chỉ liếc qua vài chữ đã bỏ theo dõi anh luôn rồi. Anh không biết nên vẫn cứ đăng suốt. Haha. Còn khóc nữa chứ. Anh có biết em ghét nhất là người yếu đuối... Con trai mà đứng trước một đứa con gái bé nhỏ đã khóc rồi, thì hỏi sao em dám dựa dẫm vào đây? Không lẽ anh cứ bám theo kể khổ thì em phải yêu anh? Em nhận lời cho anh đỡ lải nhải bên tai? Đến giờ em vẫn chưa hiêu mục đích anh cứ kể khổ với em là để làm gì. Nếu vì để em nhận lời thì anh quá ngốc. Nếu vì để giải tỏa cho anh thì có lẽ anh quá ích kỉ rồi chàng trai ạ. Mà nói luôn với anh, sau này có áp dụng với ai thành công thì nó cũng không được lâu đâu. Thứ nhất là vì mối quan hệ đó không xuất phát từ trái tim. Thứ hai là mối quan hệ đó sẽ phải duy trì bằng sự khổ sở lụy tình của anh. Nhưng dù sao, chúc anh anh phúc. Vì em đã không đem lại được hạnh phúc cho anh, nên lời chúc này cực kỳ thật lòng đấy.

Chuyện cứ lặp đi lặp đi lặp lại nhiều lần với nhiều người, em đã rút ra một "kinh nghiệm xương máu": Nên phũ luôn từ đầu. Ban đầu tình cảm còn ít, đợi khi tình cảm lớn lên rồi thì từ bỏ thật khó, tốn cả thời gian, tiền bạc và cả tình cảm đôi bên. Nghĩ lại cũng thấy may, chưa ai lụy tới mức dọa làm hại em hay tự tử. Vì em từ chối luôn nên chẳng mặn nồng cuồng dại đến mức đấy. Nhưng nếu, nếu nhé. Nếu anh có tự tử, thì yên tâm đi. Em sẽ tới viếng anh. Mọi người sẽ bảo em là cái gì em cũng không biết nữa, nhưng em không thể vì tính mạng bản thân, hay tính mạng anh mà trói mình cả đời bên người mình không thích được. Hơn ai hết anh biết rất rõ, nếu nắm được tay em rồi anh sẽ không buông, cho dù là cách nào. Nhất định em sẽ không ngu ngốc nhận lời vì bất cứ lí do gì đâu.

Thế nên đừng trách em lạnh lùng vô tâm nhé, có trách thì trách anh trao tình cảm nhầm người. Anh nên từ bỏ và theo đuổi một cô gái khác có thể đáp lại tình cảm của anh. Chúc anh may mắn và hạnh phúc nhé!

Không phải tất cả trường hợp đều như vậy, nhưng đây là câu chuyện và cảm xúc lặp đi lặp lại trong suốt năm năm của em. Mong mọi người cho xin ý kiến, vì trong số những người em viết có cả người mà em rất yêu quý, em không muôn để mất họ mà cũng không muốn ép mình làm điều mình không muốn. Có lẽ hơi ích kỷ một chút, nhưng thật sự em không muốn làm ai buồn cả. 

Windy

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN