Tôi không hề có ý định cổ súy cho hành động đánh ghen. Thay vào đó, tôi chỉ định làm rõ hai vấn đề sau. Thứ nhất, bản chất của việc đánh ghen, và thứ hai là việc "đánh ghen nhầm". Tất nhiên, tôi sẽ chỉ bàn về phụ nữ đánh ghen, còn chuyện đàn ông đánh ghen - thực sự nằm ngoài tầm hiểu biết của tôi.

Phụ nữ nếu đánh ghen thì hãy đánh người đàn ông phản bội, chứ không phải kẻ thứ ba...

Đừng hiểu nhầm! Tôi không hề có ý định cổ súy cho hành động đánh ghen. Thay vào đó, tôi chỉ định làm rõ hai vấn đề sau. Thứ nhất, bản chất của việc đánh ghen, và thứ hai là việc "đánh ghen nhầm". Tất nhiên, tôi sẽ chỉ bàn về phụ nữ đánh ghen, còn chuyện đàn ông đánh ghen - thực sự nằm ngoài tầm hiểu biết của tôi.

Hành động đánh ghen của người phụ nữ thường liên quan đến 3 nhân vật sau: Người đánh ghen (người phụ nữ), người đàn ông, và người bị đánh ghen (thường là người phụ nữ thứ 3). Đánh ghen thực chất được dẫn dắt bởi cảm xúc ghen tuông khi bị người đàn ông phản bội mình. Chính cảm xúc ghen này, chi phối suy nghĩ và hành động, và từ đó dẫn tới việc đánh ghen diễn ra.

Ghen, là một trạng thái tâm lý bình thường của con người khi yêu. Chính xác hơn, theo tâm lý học, ghen là một chuỗi cảm xúc lẫn lộn bao gồm bất an, sợ hãi, bực tức, ích kỷ, mất mát, giận giữ,... với cường độ cảm xúc đặc biệt mạnh, hướng tới đối tượng là người mình yêu cùng đối tượng có liên quan (tình định, người thứ 2,...). Và một điều nữa, ghen thuộc về phần "con" trong cơ thể chúng ta, có nghĩa là nó thuộc về bản năng, và vì thế, rất khó để chúng ta có thể kiểm soát trạng thái cảm xúc này.

Phụ nữ nếu đánh ghen thì hãy đánh người đàn ông phản bội, chứ không phải kẻ thứ ba...

Ở góc độ tâm lý và y học, ghen có thể tác động trực tiếp tới não bộ, làm giảm trí thông minh, đánh mất logic, thiếu tự tin, thiếu khả năng làm chủ bản thân. Khi ghen ở mức độ vừa phải, nó là chất xúc tác tuyệt vời cho tình yêu. Người ta vẫn thường nói có yêu thì mới có ghen. Nhưng, khi ghen vượt quá ngưỡng đo cảm xúc cho phép, thì điều này sẽ dẫn tới hành động đánh ghen. Điều đó giải thích vì sao chúng ta được mãn nhãn thưởng thức những màn đánh ghen đầy rẫy youtube, từ đơn giản đến phức tạp, từ lột áo đến tát tai, thậm chí có những màn đánh ghen được chuẩn bị đầy công phu từ người quay phim cho tới nhân vật chính phụ. Nếu bạn muốn xem, có thể youtube với từ khóa: Đánh ghen.

Điều đáng nói ở đây, đó là 99% clip đánh ghen mà tôi xem qua, hoặc được mọi người chia sẻ, đều mắc phải một vấn đề: Đánh ghen nhầm. Nghĩa là thay vì trút sự giận dỗi bực tức lên người người đàn ông phản bội, thì lại trút hết lên người thứ ba, thường được gọi với cái tên không mấy thân thiện là kẻ giật chồng. Điều này, tuy là không sai, nhưng về bản chất, nó thiếu sự công bằng và hợp lý. Hay nói một cách khác, nó sai về bản chất vấn đề. Tôi gọi đây là một loại ngụy biện tâm lý.

Rất dễ hiểu, khi ở trong trạng thái ghen tuông cực độ, người phụ nữ sẽ có một số hiện tượng tâm lý như sau. Đầu tiên, đó là cảm giác bị phản bội, cảm giác này thực sự rất ghê gớm, vì đây là phản bội lòng tin, là sự chà đạp không thương tiếc lên lòng tin, lên tình yêu, lên cảm xúc của người phụ nữ. Tiếp đó, là cảm xúc mất an toàn, và sợ hãi, mất mát. Vì yêu (ở đây là yêu đương mù quáng), họ bắt đầu sợ mất đi tình yêu của mình, mất đi hạnh phúc mà mình đang có, mất đi người đàn ông mình yêu, mất đi chồng mình. Và dẫn tới cảm xúc tiếp theo là cảm xúc bị xúc phạm: Vì tình yêu, người phụ nữ sẵn sàng hy sinh tất cả, kể cả lòng tự trọng của bản thân, vậy mà đổi lại, người đàn ông mình yêu lại đi yêu một người khác, không có gì xúc phạm họ hơn sự thật này. Sau cùng, đó là chuỗi cảm xúc tức giận, muốn tự vệ. Lúc này, người phụ nữ bắt đầu nhận ra mình đang ở ngoài vùng an toàn, cảm giác nguy hiểm và bất an luôn luôn thường trực, và họ bắt đầu truy tìm nguyên nhân của tất cả sự việc, để kết thúc nó.

Phụ nữ nếu đánh ghen thì hãy đánh người đàn ông phản bội, chứ không phải kẻ thứ ba...

Và đây, mẫu chốt vấn đề nằm ở đây. Không phải họ không biết chính kẻ có tội nhất phải là người đàn ông phản bội kia, người đã lừa dối họ để tới bên kẻ thứ 3, người đã chà đạp một cách không thương tiếc lên tình yêu và lòng tự trọng của họ. Nhưng vì tình yêu. Mà tình yêu thì mù quáng, nên họ sẵn sàng bỏ qua. Phải, họ bỏ qua. Vì gìn giữ hạnh phúc hiện tại, họ bỏ qua; vì con cái gia đình, họ tha thứ; với một niềm hy vọng rằng người đàn ông của họ sẽ quay về (tôi sẽ phân tích trạng thái tâm lý này ở một bài khác). Và rồi như một điều tất lẽ dĩ ngẫu, trong đầu họ hiện hữu lên hình bóng của kẻ thứ ba, kẻ giật chồng, người đã phá hoại hạnh phúc gia đình mình. Vậy là, đánh ghen nhầm vẫn diễn ra một cách hợp lý và đầy thủ tục.

Vậy đánh ghen xong, ai thắng ai thua, ai được ai mất? Người mất, chính là người đi đánh ghen và người đánh ghen. Còn người được, cuối cùng vẫn là người đàn ông. Nghĩ thử xem! Phụ nữ sau cùng, vẫn luôn là người khổ nhất! Phụ nữ là vậy, khi yêu, họ yêu hết lòng hết dạ, đến khi bị phản bội, nhìn lại trong gương chẳng còn nhận ra bản thân mình nữa.

Phụ nữ nếu đánh ghen thì hãy đánh người đàn ông phản bội, chứ không phải kẻ thứ ba...

Bạn có tò mò phụ nữ Tây họ hành động thế nào khi biết người kia phản bội mình không? Họ cũng tức giận, cũng đau lòng, nhưng thay vì đi đánh ghen, thì việc họ làm đó là lập tức chia tay người đàn ông bội bạc. Đơn giản vậy thôi, không quá phức tạp và cầu kỳ. Cũng chẳng cần mất công chuẩn bị dao kéo hay axit làm gì cả.

Cách hành xử thông minh ấy, tôi nghĩ, chỉ có được ở những người phụ nữ thông minh và yêu bản thân mình mà thôi. Mà phụ nữ, trước hết, hãy học cách đặt bản thân mình, lên ưu tiên hàng đầu! Nguồn: www.namphongnote.blogspot.com

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN