Tôi sợ hãi và không còn tin tưởng được vào bất cứ điều gì. Suốt vài tháng liền, tôi đã sống như một đứa vô tích sự như vậy. Còn anh... anh vẫn sống tốt, vui vẻ, vây quanh bởi những cô gái xinh đẹp. Rồi tôi nhìn lại mình. Béo. Xấu xí. Tự ti. Chậm chạp. Cổ hủ. . Và tôi khóc. Lần đó là khóc cho chính mình chứ không phải vì anh.

Năm đó tôi 17 tuổi. Cái tuổi mới chớm để có thể bắt đầu học yêu.

Tôi với anh ngồi cùng bàn. Anh hay trêu và bắt nạt tôi nhưng đôi lúc lại ân cần quan tâm như một người anh đúng nghĩa. Rồi vô tình, tôi cảm nắng anh. Không lâu sau anh nói rằng anh "thích" tôi. Ở cái tuổi học trò đâu dám nói ra từ "yêu" mà chỉ nói "thích" thôi đã xao xuyến lắm rồi.

Tôi không xinh, dáng người không đẹp và có xu hướng mập lên. Tôi hiểu, anh thích tôi vì sự hiền lành và tính cách trong tôi. Anh vẫn lầm tưởng, anh thích tôi trước tiên nhưng không phải, tôi mới là người "nhìn trộm" anh từ lâu mà không nói ra. Tôi chỉ dõi theo và chờ đợi, đợi anh nói "thích" tôi.

Hồi đó anh là chàng trai bảnh bao với nụ cười chết người, ai cũng bảo số anh đào hoa lắm. Đúng anh cũng đa tình thật. Chúng tôi trở thành một cặp trong lặng thinh, không một ai biết tới. Nhưng... chỉ một thời gian sau anh nói với tôi rằng chúng tôi không hợp.

Tôi thẫn thờ suốt nhiều ngày và không níu kéo. Một đứa rụt rè, ít nói như tôi chỉ biết im lặng rồi nhìn anh từ xa mà thôi. Tôi nói với anh rằng:" Tớ sẽ đợi, đợi điều kì diệu xảy ra!". Và rồi tôi theo chị họ ra Hà Nội học lớp 12 để có thể quên đi mối tình đầu trẻ con ấy. Chúng tôi vẫn hỏi han nhau nhưng anh thì đã có người yêu mới, còn tôi, tôi vẫn chờ như lời tôi từng nói với anh.

Tôi thay đổi không phải để trả thù anh, mà vì tôi đã biết quý trọng bản thân mình hơn...

Câu chuyện mới thực sự bắt đầu khi anh không còn ai bên cạnh nữa. Đó là thời điểm chúng tôi đã vào đại học. Anh biết tôi còn giữ thứ tình cảm của thời còn học cấp 3. Chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn, hiểu nhau hơn và quay lại nhưng không còn như mối tình trẻ con nữa mà đã trưởng thành hơn. Cái thứ tình cảm ban đầu của tôi trở lại, nồng nhiệt hơn, mạnh mẽ hơn đến mức tưởng như tôi không thể sống nổi nếu lại phải rời xa anh.

Lên đại học rồi nhưng tôi không hề để ý tới ngoại hình chút nào cả, tôi cứ thế mập lên, mặt nổi đầy mụn, da rám xạm, chân tay xấu xí... Tôi mặc định rằng vẻ ngoài không quan trọng, chỉ cần tốt tính và học giỏi mà thôi.

Tình yêu của chúng tôi tiếp tục trôi đi trong lạnh lẽo, tự tôi thấy nhàm chán dần nhưng luôn cố gắng duy trì. Tôi không bao giờ nhắn tin cho anh trước mà cứ chờ đợi, bởi tôi sợ lúc tôi nhắn tin anh đang bận, nếu rảnh rỗi anh sẽ nhắn tin cho tôi thôi. Tôi đã nghĩ như vậy và trở nên thụ động. Rồi anh rời xa tôi lần nữa. Lần này tôi đau khổ hơn, phản ứng dữ dội hơn, thu mình hơn. Cảm giác mình như một trò đùa của ai đó. Tôi sợ hãi và không còn tin tưởng được vào bất cứ điều gì. Suốt vài tháng liền, tôi đã sống như một đứa vô tích sự như vậy. Còn anh... anh vẫn sống tốt, vui vẻ, vây quanh bởi những cô gái xinh đẹp. Rồi tôi nhìn lại mình.

Béo.

Xấu xí.

Tự ti.

Chậm chạp.

Cổ hủ.

...

Và tôi khóc. Lần đó là khóc cho chính mình chứ không phải vì anh.

Tôi thay đổi không phải để trả thù anh, mà vì tôi đã biết quý trọng bản thân mình hơn...

Tôi thề rằng mình sẽ phải thay đổi, phải phá vỡ con người tệ hại đang có của mình. Tôi bắt đầu giảm cân bằng chế độ tập luyện và ăn kiêng. Tôi chăm sóc bản thân tốt hơn và cũng bắt đầu xử lí những con mụn trên mặt mình. Tôi tham gia nhiều câu lạc bộ hơn, đi tình nguyện nhiều nơi và bắt đầu làm thêm kiếm tiền. Đó là khoảng thời gian thực sự khó khăn với tôi. Đã có lúc tưởng chừng như bỏ cuộc nhưng nghĩ tới anh tôi càng quyết tâm hơn, nghĩ tới mối tình gần 5 năm - một mối tình đơn phương khờ dại tôi như được tiếp thêm năng lượng.

Tôi thay đổi không phải để trả thù anh, mà vì tôi đã biết quý trọng bản thân mình hơn...

 

Cứ như thế, vô tình thứ tình cảm trong tôi dần dần vơi đi. Sau hơn một năm, đứa con gái xấu xí 54kg, cao 1m58 chậm chạp, rụt rè giờ đây gọn gàng, tự tin hơn với cân nặng 45kg, da mặt mịn màng. Tôi chỉ giữ lại vài ba bức ảnh ngày xưa của mình, khi nhìn lại tôi không nghĩ đó là mình bởi bản thân tôi đã quá thay đổi, cả ngoại hình lẫn tâm hồn. Tôi lạc quan hơn, vui tươi hơn và chủ động hơn trong mọi chuyện kể cả trong tình yêu. Ngày đó, tôi quyết tâm thay đổi là để trả thù, để anh phải hối hận về những gì đã làm với tôi. Thế nhưng khi đã là một con người mới tôi quên đi ý định ban đầu và thấy quý trọng bản thân mình hơn. Tôi hướng tới cái đẹp cùng sự hoàn thiện trong cách sống không phải để anh nhìn thấy mà để chính mình hài lòng với mình, để được mọi người ngưỡng mộ và tôn trọng.

...

Tôi thay đổi không phải để trả thù anh, mà vì tôi đã biết quý trọng bản thân mình hơn...

Vào một ngày đẹp trời, tôi và anh vô tình chạm mặt nhau, tôi không bao giờ quên ánh nhìn ngạc nhiên đó của anh. Dường như cái ý định ban đầu ấy tôi đã thành công. Rồi anh chủ động nhắn tin trò chuyện với tôi và mong muốn được bù đắp những gì đã làm trước đó. Dĩ nhiên, tôi vui vẻ mà trả lời rằng "Hãy luôn là người đặc biệt của nhau nhé, bạn của tôi".

Nghĩ lại thấy tuổi học trò sao mà đáng nhớ, đôi lúc nghĩ nếu tôi không vướng phải mối tình trẻ con đó, nếu không có anh liệu có tôi ngày hôm nay? Một cô gái tự tin, làm công việc văn phòng và có một anh chàng người yêu lí tưởng biết thương tôi.

Dẫu sao tôi cũng muốn cảm ơn anh - người khiến tôi thay đổi để cuộc đời tôi cũng thay đổi như ngày hôm nay!

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

QUẢNG CÁO

BÌNH LUẬN