Trời xanh lắm, nắng vàng lắm, thu đã lặng lẽ sang tự lúc nào chẳng hay. Thu nhẹ nhàng như bước chân ai ra phố, như ánh mắt ai dõi nhìn mùa thu đi ngang cửa. Là yêu thêm mùa thu hơn một chút, là để trái tim rơi nghiêng thêm một lần thôi mà, hỡi cô gái tuổi 30.

Sáng ngủ dạy muộn, lười nhác đưa tay kéo rèm cửa, nắng đã bớt chói chang, cũng chẳng còn mưa rào tầm tã, gió tinh nghịch vẩn vơ thổi trên tóc,...Ồ, tháng 8 đã sang, thu gõ cửa tự lúc nào chẳng biết. Bất giác trong lòng vang lên giai điệu nhạc trịnh quen thuộc:"Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ,..." Lòng cô gái tuổi 30 rạo rực cảm xúc của mùa thu xa rất xa ấy...

Mùa thu của cô gái tuổi đôi mươi...

Em thích nhất là mùa thu Hà Nội, thích sự rón rén ngập ngùng, ngấp nghé của ai kia đang đổi chỗ cho mùa hạ nồng nàn, cháy bỏng. Thích mùi cốm mới, mùa sữa lúa, hương sen thoang thoảng còn sót lại,... những mùi chỉ thu Hà Nội dịu dàng mới có được. Thích bàn tay ai ấm áp dắt em đi trong những đêm thu Hà Nội tĩnh lặng, nhẹ lâng lâng, trong veo. Thích ánh mắt ai cười mỗi sớm ban mai tinh khiết, mỗi buổi chiều tà bình yên đến lạ lùng. Anh à, em vẫn còn nhớ: "Tháng 8, mình đã từng bên nhau."

Nhưng anh à, anh còn nhớ không? cứ mỗi độ thu sang là lá vàng lại rụng vơi đầy, đã bao lần em nghĩ đấy là nước mắt của hàng cây cổ thụ... Chao ôi!!! Thu đẹp nhưng buồn. Tháng 8, tháng của hẹn hò mà cũng là tháng của chia ly. Thu ôm ấp nỗi buồn, thu chan chứa nước mắt, thu gửi nỗi nhớ mùi hoa sữa nồng nàn, thu tâm tư, thu sầu muộn nhưng thu chẳng nói, thu chẳng ngỏ cùng ai. Anh à, em vẫn còn nhớ, mình chia tay vào một chiều thu tháng 8, mưa ướt đôi gò má em, ướt cả một con đường lá vàng rụng rơi đầy: "Tháng 8, mình dừng lại thôi em."

Mùa thu của cô gái tuổi 30...

Nhanh thật đấy, đã bao lần thu đến rồi lại đi, em đã 30 tự lúc nào em cũng chẳng bận tâm nữa. Lòng vẫn rạo rực những cảm xúc yêu thương nồng cháy, mãnh liệt mỗi độ thu về. Miệng vẫn hát giai điệu nhạc Trịnh quen thuộc: "...Hà Nội mùa thu đi giữa mọi người/ Lòng như thầm hỏi tôi đang nhớ ai/ Sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi..." Chân vẫn bước trên con đường lạo xạo ngập lá vàng quen thuộc, cúi đầu nhặt một chiếc lá rơi nghiêng, có chút bâng khuâng, chút mừng rỡ, bồi hồi xen lẫn tiếc nối, trái tim như vừa lại một lần lạc nhịp,.. Vẫn con đường ấy, vẫn hàng sấu già ấy, lá vàng vẫn rơi nghiêng một vẻ dịu dàng, chỉ là... cảm xúc nay khác rồi, người cũng tận nơi đâu???

Em đã một mình đi qua bao mùa xuân, hạ, thu, đông,.. Đã bao đêm giật mình trong cơn say ngủ vì nhận ra mình còn thiếu điều gì. Cô gái 30 đã nghĩ sẽ vứt bỏ tình yêu, sẽ để nó ngủ vùi mãi mãi nơi sâu nhất của con tim, của tâm hồn. Vậy mà, thu về, khiến lòng ai rạo rực vị men say của tình yêu. Rồi sẽ lại có những rung động, những cơn say nắng, những nỗi nhớ nhung cháy bỏng. Rồi sẽ lại có một bàn tay ấm dắt em đi trên con đường lá thu vàng rụng đầy vơi. Sẽ lại có những buổi tối dành tặng nhau một không gian yên ắng nơi quán quen, gọi một tách trà hoa sữa, thả hồn theo nhạc Trịnh mơ màng. Sẽ lại có những buổi chiều mưa, hai đứa lang thang phố cổ, mây đen bất chợt kéo đến, trời vội vàng đổ cơn mưa, ai đó ôm ghì lấy một ai, tránh cái lạnh của chiều thu muộn màng. 

Là yêu  thêm lần nữa thôi mà, cô gái tuổi 30, là để con tim lại một lần nữa lỗi nhịp thôi mà. Là thêm một người bên ta mỗi lúc cô đơn, lạnh lẽo, thêm một bàn tay nắm lấy bàn tay, thêm một bờ vai gục đầu lên khóc thút thít. 

Tình yêu, hai tiếng ấy diệu kì lắm, cô bé 30, em có biết chăng???

Ước gì, anh là chàng hoàng tử, anh sẽ hóa trái tim em thành chiếc lá vàng thu để nó "rơi nghiêng" trên con đường tình yêu.

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN