Tháng 9 của em ơi, đừng vô tâm quá, em vẫn chờ được đón sinh nhật anh và được nắm tay anh trên cánh đồng mênh mông với hương lúa chín ngọt ngào, nồng nàn và quyến rũ.

Tôi yêu tháng 9, đơn giản vì có anh.

Người ta sẽ nghĩ ngay đó là ngày tôi gặp anh, nhưng không, vì tháng 9 có ngày sinh của anh. Tôi chưa được cùng anh đón ngày sinh nhật. Nhưng tôi biết chắc chắn vào những ngày đó anh sẽ đi hết cuộc nhậu này với nhóm bạn kia. Những lúc đấy có thể anh chẳng nhớ tôi chút nào, nhưng sau những phút giây vui đùa thậm chí bỡn cợt, và cả một chút nhố nhăng. Về đến nhà bao giờ anh cũng nhắn cho tôi tin nhắn: Anh nhớ em. Chỉ ba chữ ấy, trong thời gian dài sao tôi vẫn có thể run rẩy. Người ta bảo run rẩy là cảm giác của lần đầu, hình như tôi quá chai sạn với mọi cảm giác để giờ đây chỉ cần một câu nói của anh cũng đủ làm tôi nhói tim, cũng khiến mỗi bước chân của tôi chệch choạc, cũng đủ để tôi mỉm cười nhẹ nhẹ.

Tôi yêu tháng 9, những buổi chiều tàn, thật hiếm hoi anh ở bên tôi. Lần nào cũng vội vã. Anh bảo anh thích Hà nội nhất vào những ngày tháng 9 này, cái nắng hanh hao cuối cùng còn sót lại, chiều tàn không quá u tối, chút ánh nắng le lói đủ để anh nhìn thấy ánh mắt em dù không nhiều niềm vui vẫn sáng trong, dù có gì đó nhói đau, nhưng ánh cười vẫn thấp thoáng. Anh không thích tôi dùng chữ ngày tàn. Một ngày kết thúc có nghĩa em được bước ra khỏi cổng cơ quan với một bước chân nhẹ nhàng, không còn lật đật vội vã như buổi ban sáng, cũng chẳng phải trệu trạo với những bữa cơm trưa khi mang theo hộp cơm hâm nóng tự động, em có thể thỏa thê lượn lờ phố xá, một vài ánh mắt nhìn theo và quan trọng hơn lúc đấy anh cũng đã rỗi rãi để có thể nhắn những tin nhắn yêu thương đến em. Anh yêu Hà Nội những ngày tháng 9, mùi hoa sữa nồng nàn, cùng hương thơm nhẹ nhàng quyến rũ từ bờ môi em, khiến anh không muốn rời xa. Những cuộc điện thoại này nối tiếp cuộc gọi khác, anh chẳng có đủ thời gian để dành cho em, nhưng chỉ cần đến Hà Nội anh lại ước ao được ở luôn lại đây, được nắm tay em hết ngày này qua ngày khác, được đưa em đi làm mỗi buổi sáng, và được đón em về mỗi ngày tắt nắng.

Tôi yêu tháng 9 với những dự định vui. Không biết là lần thứ bao nhiêu anh lên kế hoạch với tôi: em ơi sắp xếp để chúng mình đi ngắm những cánh đồng lúa chín trên cao nguyên nhé. Và mỗi lần như thế tôi lại hào hứng, chuẩn bị đủ thứ, thậm chí đặt tour để đi cùng anh. Nhưng kết thúc lại là một lời xin lỗi: Anh lại bận. Những kế hoạch của anh thay đổi và kéo dài liên tục. Tôi giận dỗi, thậm chí có lúc nhắn tin: Đừng yêu em nữa, tốt nhất anh hãy yêu công việc của anh đi. Anh cũng chẳng buồn nhắn tin an ủi lại, và người chủ động vẫn luôn là tôi. Vì tôi không thể chịu được, ngày có thể mưa, có thể nắng, có thể âm u đến chán chường, cũng có thể là cơn gió thu ve vuốt âu yếm, nhưng ngày đó chắc chắn, tôi vẫn muốn dành cho anh.

Tháng 9, chắc chắn chẳng phải là mùa xuân, nhưng tôi nghe bước chân mình những thanh âm vội vã, trái tim của tôi vẫn luôn run rẩy mỗi khi nhận được tin nhắn, hay cuộc điện thoại của anh. Tháng 9 của em ơi, đừng vô tâm quá, em vẫn chờ được đón sinh nhật anh và được nắm tay anh trên cánh đồng mênh mông với hương lúa chín ngọt ngào, nồng nàn và quyến rũ.

Tôi yêu tháng 9, đơn giản vì có anh.

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

QUẢNG CÁO

BÌNH LUẬN