Con người cũng thế, họ đi qua cuộc đời tôi, họ cho tôi những kỉ niệm, những kí ức và rồi họ lại bỏ rơi tôi, không lời từ biệt. Anh cũng thế, anh đến như một cơn gió lạnh thổi vào cuộc đời của tôi. Anh cho tôi biết thế nào là nhớ, thế nào là yêu, thế nào là mong chờ. Và khi anh ra đi, anh lại cho tôi biết thế nào là thất vọng, thế nào là buồn, thế nào là đau và thế nào là mất mát. Tôi từng nghĩ, cuộc đời này là gì, nó khiến cho chúng ta tìm được một người mà khiến con tim chúng ta xao xuyến mà trong số hàng vạn con người đi qua trong đời chúng ta tại sao không có.

HỮU DUYÊN VÔ PHẬN

Đã nhiều khi tôi cứ nghĩ, thế giới này thật phức tạp. Nó như một khối rubic khiến tôi không thể nào làm được. Tôi không thể biến chúng cùng về một màu trong một thời gian ngắn. Mà dù có cho tôi thời gian cũng không thể làm được. Con người cũng thế, họ đi qua cuộc đời tôi, họ cho tôi những kỉ niệm, những kí ức và rồi họ lại bỏ rơi tôi, không lời từ biệt.

Hữu duyên vô phận. Thì ra, yêu anh là sai lầm lớn nhất cuộc đời này...

 

Anh cũng thế, anh đến như một cơn gió lạnh thổi vào cuộc đời của tôi. Anh cho tôi biết thế nào là nhớ, thế nào là yêu, thế nào là mong chờ. Và khi anh ra đi, anh lại cho tôi biết thế nào là thất vọng, thế nào là buồn, thế nào là đau và thế nào là mất mát. Tôi từng nghĩ, cuộc đời này là gì, nó khiến cho chúng ta tìm được một người mà khiến con tim chúng ta xao xuyến mà trong số hàng vạn con người đi qua trong đời chúng ta tại sao không có.

Đó chính là lực hút con tim, nó làm cho bạn chỉ nghĩ về ai đó, bạn chỉ quan tâm về ai đó, và bạn chỉ dõi theo ai đó. Tôi cũng thế, trái tim tôi cũng như bao người. với hàng vạn, hàng trăm người đi qua cuộc đời tôi, chỉ có anh làm tôi dừng bước chân. Chỉ có anh cho tôi cảm giác mà trước đây tôi không có, nhưng để làm gì chứ. Trong tâm trí anh, chưa bao giờ có tôi, ánh mắt của anh chưa bao giờ dành cho tôi. Con tim của anh chưa bao giờ để tôi lại gần. Và tôi cũng chưa bao giờ có đủ can đảm lại gần anh. Tôi yêu trong yên lặng, và cũng trong chính cái yếu đuối của tôi. Tôi chỉ dám đứng xa, nhìn anh. Mỗi giờ học, dõi theo anh...

Hữu duyên vô phận. Thì ra, yêu anh là sai lầm lớn nhất cuộc đời này...

Nhưng anh à! Chúng ta chưa bao giờ cùng nhìn về một điểm. Anh biết không? Dù có làm cách gì, em và anh cũng không bao giờ cùng chung. Phải chăng đây chính là câu người ta hay nói "có duyên nhưng không có phận" nhưng em thấy ngay đến cái "duyên" chúng ta cũng không có. Hôm em đi xe bus, anh không đi. Hôm anh đi xe bus, em không đi. Trong khi chúng ta đâu cách xa đâu. Chỉ một vài điểm thôi mà, chúng ta cũng có thể đi cùng mà, nhưng sao buồn cười thế.

Ngày mưa, em biết anh cũng sẽ đi xe bus cùng em. Em không muốn nhìn anh ướt, em muốn di xe bus cùng anh đứng dưới chiếc ô nhỏ bé của em, cũng không được. Anh chạy đi mặc cho cơn mưa kia xối xả vào người. Em đau lắm, nhưng anh đâu hiểu được đâu anh, anh mãi không hiểu được, em yêu anh nhiều như thế nào.

 

Hữu duyên vô phận. Thì ra, yêu anh là sai lầm lớn nhất cuộc đời này...

Ngày em và anh cùng nhau ra điểm xe bus, em nghĩ lần này chắc chắn em và anh được ngồi chung xe ròi, chỉ thế thôi cũng làm em vui lắm anh biết không, nhưng xe đi tới. không phải xe về nhà anh. Ừ thì, em có thể về, em có thể chọn đi lên xe đó, hay đứng đó đợi xe chung của hai chúng ta. Nhưng không, em hèn nhát đến mức chạy nhanh lên xe để rồi phải ngoảnh lại nhìn anh nuối tiếc.

Phải chăng là do ông trời phải không anh, ông trời định ngay từ đầu em yêu anh đã là sai lầm rồi, vậy nên không cho em một chút cơ hội nào mà ngày ngày lại muốn em hiểu ra. Thì ra, yêu anh là sai lầm lớn nhất cuộc đời này, yêu anh đã khiến em mất hết lý trí. Tại sao một người luôn hành động theo lý trí như em, một người không bao giờ đặt tình cảm vào các tình huống như em lại phá quy tắc của mình chứ. Anh thay đổi em rồi. Em nhớ, em từng đọc một câu "người yêu bạn thật lòng là người sẵn sàng vì bạn thay đổi tất cả" Anh đó anh! Anh là người đó, người có thể khiến em cam tâm tình nguyện, là người để em biết tất cả là sai lầm nhưng em vẫn lao vào như con thiêu thân.

Hữu duyên vô phận. Thì ra, yêu anh là sai lầm lớn nhất cuộc đời này...

 

Em mệt, em mệt mỏi khi ngày ngày đuổi theo bóng hình của anh. Mệt khi cùng anh vui bên cạnh một ai đó, mệt khi chưa bao giờ anh nhìn em. Nhưng em ngốc đến mức, em không biết phải làm gì đây. Em sai rồi, ngay từ đầu yêu anh là sai lầm, ngay từ đầu nhớ anh là sai lầm, ngay từ đầu nhắn tin cho anh là sai lầm, ngay từ đầu đăng kí học cùng anh cũng là sai lầm. Sao em có thể ngây ngốc mà đăng kí học cùng anh, để rồi giờ đây, ngày ngày em nhìn anh trong tuyệt vọng.

Em cứ nghĩ 2 tháng có thể quên một người, nhưng em sai thật rồi. Dù một tháng, hai tháng, hay rất lâu chỉ cần em nhìn thấy anh thôi, tình yêu em chôn dấu nó lại đâm chồi lên. Làm sao đây anh? Quả thực em rất muốn nói một lần với anh, một lần thẳng thắn nhắn tin cho anh rằng "TA, em yêu anh, không phải tình cảm đơn giản em nghĩ như trước kia. Mà là tình cảm mà không nhìn thấy anh, em nhớ. Nhìn thấy anh em đau".

Hữu duyên vô phận. Thì ra, yêu anh là sai lầm lớn nhất cuộc đời này...

 

Em không cao cả như những cô gái khác nói là chỉ cần người mình yêu hạnh phúc là mình hạnh phúc. Em ích kỷ, anh bên người khác hạnh phúc còn em thì đau. Em không che dấu, nhưng em sẽ không làm kẻ thứ ba. Em sẽ đợi một ngày cô gái đó cho anh lại tự do, em sẽ đến bên anh. Em tin chắc rằng sẽ không ai yêu anh hơn em. Nên em đợi. Chỉ mong anh hãy trong tầm kiểm soát của em có được hay không? Em yêu anh!

Yêu đơn phương là thứ tình cảm rất đặc biệt, nó không cháy bỏng, cũng không nồng nhiệt đơn giản chỉ là cảm thấy con tim tuyệt vọng dưới vực sâu. Chỉ có nhìn vào nó để cố gắng hoàn thiện mình hơn. Nó như cốc nước lạnh, dù đau họng chúng ta cũng muốn uống để giải cơn khát của mình

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN