"Cho nên vẫn nói, phụ nữ tìm đàn ông thì nhất định phải mở mắt thật to. Không thể chỉ thấy có tiền hay đẹp trai mà gật đầu, có trăng gió hay không là điều quan trọng nhất".

Câu chuyện xoay tình yêu của Cơ Quân Đào và Thương Hoài Nguyệt. Nói phức tạp hơn một chút thì đây là câu chuyện tình của một người có tình trạng sức khỏe không giống những người bình thường khác, và một người có cuộc sống tình cảm từng bị khiếm khuyết, từng bị tổn thương, vậy nên khi họ quen nhau, cho đến khi yêu nhau thì giữa họ luôn có những suy nghĩ, nhưng rào cản vô hình mà chỉ ở địa vị của họ mới có thể hiểu được.

Hoài Nguyệt – một người con gái có thể nói là vẹn toàn cả sắc và tài, nhưng cuộc sống tình cảm lại không mấy thuận lợi. Hoài Nguyệt yêu và cưới Lỗ Phong, đó là người đàn ông đầu tiên của cô và cũng là người để lại cho cô những tổn thương sâu sắc về tinh thần. Một người phụ nữ 29 tuổi, công việc ổn định, nhà cửa không phải lo lắng, nhưng cuộc sống hiện tại của cô chỉ biết đến Đậu Đậu – cậu con trai 4 tuổi của cô. Việc không có được quyền nuôi con đã khiến cho cô luôn cố gắng dành những ngày cuối tuần ấm cúng nhất cho Đậu Đậu.

Cơ Quân Đào – một người tài hoa, được sinh ra trong một gia đình có thể nói là danh gia vọng tộc. Ở anh quy tụ mọi điều mà những soái ca trong ngôn tình khác đều có: Có tài, có mạo, có danh, có thế gia. Nhưng cuộc sống của anh luôn bị ám ảnh bởi cái chết của mẹ – người mà anh luôn yêu thương.Anh biết nguyên nhân sự ra đi của bà nên càng không thể tha thứ cho cha anh, hay nói đúng hơn là không tha thứ cho bản than bởi đã không chú ý đến bà nhiều hơn. Sự ra đi của bà đã khiến cho anh rơi vào trạng thái bị trầm cảm, và cuộc sống của anh chỉ đang trở về với cuộc sống như những người bình thường khác sau tất cả những nỗ lực và cố gắng của người thân.

Cuộc gặp gỡ giữa Cơ Quân Đào và Thương Hoài Nguyệt không chỉ giống như tình cờ mà cuộc gặp ấy trước sau cũng diễn ra bởi quan hệ giữa hai người là những người hàng xóm. Từ những hiểu lầm ban đầu kéo theo những áy náy vì những suy nghĩ ấy, từ sự gần gũi từ cậu bé như thiên thần là Đậu Đậu đã khiến cho Cơ Quân Đào ngày càng quan tâm nhiều hơn đến cuộc sống của người hàng xóm của mình. Từ những lần nhìn vô tình qua cửa sổ đến những lần đứng ngóng đợi hàng tuần, vậy mà nỗi lòng ấy lại không được cô đáp lại, đó cũng là những lần chờ đợi vừa tuyệt vọng nhưng cũng khát vọng của anh.

Tình cảm giấu kín ấy cuối cùng anh cũng có dịp để cho cô hiểu rõ khi chỉ có hai người với nhau. Đêm Hoài Nguyệt say rượu ấy có lẽ là những phút giây hạnh phúc nhất của anh, nhưng khi nắng sớm lên thì những ngày sau đó lại tựa như vực sâu muôn trượng, đen tối nhất trong cuộc đời anh. Cô lặng lẽ bỏ đi sau chuyện phát sinh, không liên lạc được với cô, không tìm thấy cô, anh đã nhận ra rằng tình yêu đơn phương ấy của anh chỉ là tình yêu rất đơn thuần với người con gái ấy, và thực sự thì anh không biết gì về cô cả.

Anh lặng lẽ đợi cô nhiều ngày và cuối cùng cũng đã được gặp lại cô, được thể hiện tình yêu của mình và cũng được cô đáp lại, nhưng một người luôn có mọi thứ trong tay, luôn là niềm mơ ước của nhiều người như Cơ Quân Đào thực sự rất nhỏ bé trong tình yêu với Hoài Nguyệt. Hạnh phúc anh đang có, đang nắm giữ trong tay nhưng lúc nào anh cũng nơm nớp lo sợ tình yêu ấy sẽ bị vuột mất. Tôi đã đọc và cảm thấy xót xa khi anh ôm Hoài Nguyệt thức trọn một đêm mà không dám ngủ bởi anh sợ khi thức dậy sẽ không có cô ở bên cạnh nữa.

Anh cứ yêu cô và lặng yên đứng bên cô để chờ đợi một ngày cô tin tưởng và có thể dựa vào anh. Anh đã không còn mắc bệnh trầm cảm nữa và đã có một cuộc sống bình thường, thế nhưng vì anh yêu cô mà anh đã dần tự ti về quãng thời gian bị bệnh của mình. Anh sợ cô để ý đến căn bệnh của mình và không dám tin tưởng mình, vậy nên anh chỉ dám để thời gian và tình yêu của mình để khiến cô có thể hoàn toàn chấp nhận anh. Sự việc Đậu Đậu phải nhập viện đã khiến cho chính bản thân anh không còn tự tin với tình cảm của chính anh nữa, vì lúc cô cần được an ủi, được vỗ về nhất thì cô đã không cần anh, cô không muốn dựa vào anh. Thế nên anh chỉ có thể chọn cách ra đi lặng lẽ để cho tình yêu ấy dần phai màu.

Khi Cơ Quân Đào ra đi đã để lại trong lòng Hoài Nguyệt nỗi đau và sự trông trải vô bờ. Bề ngoài cô luôn tỏ ra bình thường nhưng trong lòng đang có sóng, cô vẫn cô đơn lẻ bóng, sống khép kín không để bất cứ ai bước vào cuộc sống của mẹ con cô một lần nữa. Kể cả người chồng bội bạc Lỗ Phong và anh chàng cấp trên Trần Thuy Dương nhiều lần săn đón.

Trước những tình cảm của Trần Thụy Dương đã khiến cô có thể có sự so sánh trước những gì tương lai mà hai người yêu thương cô mang lại, có thể Trần Thụy Dương có thể mang lại cho cô và Đậu Đậu một cuộc sống trong tương lại xán lạn hơn nhưng cô lại lựa chọn và tin tưởng vào Cơ Quân Đào, cô tin vào tình yêu của anh dành cho cô không phải chỉ là quyết định nhất thời của một người bị bệnh, hay ít nhất là cô tin tưởng vào chính cô, vào chính tình yêu mà cô đang có.

Truyện có tuyến nhân vật khá phong phú xung quanh cuộc sống của nhân vật chính: Đó là một Đậu Đậu dễ thương như một thiên thần, có lúc rất hồn nhiên và cũng có lúc rất hiểu ý người lớn; Đó là một Lỗ Phong – một người chồng thành đạt trong sự nghiệp nhưng lại không thành công trong chính cuộc hôn nhân của mình, việt đánh mất tình cảm của Hoài Nguyệt và cố gắng để cô chấp nhận anh một lần nữa đã khiến anh cố gắng để lấp đi nhưng lỗi lầm anh đã gây ra; Đó là một Cơ Quân Dã hết lòng vì anh trai mình, có thể vì anh trai mình mà có thể làm tất cả, có thể đánh cược hôn nhân của bản thân vào anh trai mình; Đó là một Trần Thụy Dương có tình cảm với Hoài Nguyệt nhưng lại có quá nhiều thứ để đắn đo, để tính toán, vậy nên anh đã bỏ lỡ tình cảm của chính mình.

Em là định mệnh anh là câu chuyện có cách miêu tả tâm lý nhân vật rất ổn, rất logic với nhau. Truyện cũng có độ lãng mạn và cũng có những thực tế mà ta có thể bắt gặp trong cuộc sống hiện thực. Trong cuộc đời ai cũng có một người là định mệnh đến để bao bọc, làm lành những vết thương mà ta đang mang.

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN