Sẽ có những ngày ta nhận ra tình yêu không phải là tất cả, và người ta yêu không phải là duy nhất, nhưng những tổn thương của một thời đã qua, sẽ mãi là bài học để ta không bao giờ lặp lại những điều trong quá khứ.

Muốn viết cho những ngày dài nằm đợi tin nhắn, những đêm mất ngủ, những bức tranh thật sự vẽ bằng nước mắt của một người đã trải qua lần thất tình đau đớn nhất, lần phản bội đầu tiên. Cảm giác không mấy dễ chịu, vẫn còn hiện trong đầu những lần đau đớn xem từng kỉ niệm, những lần tim nhói đau mỗi khi nick ai đó bật sáng, những lần nước mắt chảy dài thật dài chẳng hiểu vì sao mỗi khi nghe một bài hát chạm vào nỗi đau, những lần để tâm trạng vi vu theo gió, rồi bất chợt gục đầu vào vai ai đó khóc như một đứa trẻ khi bắt gặp hình ảnh của ai hiện về trong đầu. Chia tay- hai chữ cũng đủ làm mọi thứ sụp đổ, mọi cố gắng gần như tan chảy, ta ôm quá khứ bỏ đi và rồi biến mất như chưa bao giờ chúng ta còn là của nhau.

Mọi chuyện rồi sẽ ổn và ta sẽ biết cách thương bản thân mình...

Môt ngày, hai ngày, ba ngày, mọi thứ không thể khá hơn. Ta cho rằng suốt cuộc đời này có lẽ ta cũng không bao giờ quên được một người với bao nhiêu điều tốt đẹp. Ta cảm thấy trống trải, trí óc, tâm hồn ta cứ thế đi theo một người nào đó đang bỏ quên ta. Ta say rồi đâu ai biết ta là ại, Trái tim ta thật sự hụt hẫng vì mất đi cảm giác được yêu thương, được quan tâm, được giúp đỡ. Ta bắt đầu hối hận vì chuyện của ngày hôm qua, chuyện chúng ta chia tay, ta hối hận và rồi không thể chịu được sự cô đơn đó, ta gọi điện thoại. Cuộc điện thoại đầu giây bên kia không nhấc máy, tim ta ngừng đập. Ta như chết lặng theo từng tiếng chuông reo. Ta như trở thành một người khác hoàn toàn, ta bỏ mặc cái gọi là tự trọng, vứt hết mọi thứ qua một bên. Ta tìm mọi cách để gặp người đó, và rồi khi ta gặp được, ta cũng chẳng thể nào vơi hết đi được cô đơn.

Mọi chuyện rồi sẽ ổn và ta sẽ biết cách thương bản thân mình...

Một tháng trôi qua, ta như một cái xác không hồn, chỉ ở trong nhà, quanh quẩn. Ta có một nỗi buồn vẫn chất chứa trong tim mà dù cho có nói ra, ta cũng chẳng thể vơi đi được. Ta tìm cách để giải tỏa, ta đi chơi bạn bè, làm đẹp hơn, ta cố gắng mỉm cười tươi hơn, ta hẹn hò với những người mới bắt chuyện với những người lạ, ta tìm vui trên những thói quen sở thích mới. Và rồi ta phát hiện ra, điều đó chẳng thể nào làm ta tốt hơn. Cuốn nhật kí vẫn ướt nhòe nước mắt. Ta vẫn khóc ướt mềm gối đến khi chìm vào giấc ngủ, ta vẫn trở nên trống rỗng và cảm thấy thời gian như một cực hình. Ta thật sự mệt mỏi khi cố gắng bước đi những bước đi một mình. Ta vẫn cứ cố gắng một mình như vậy đến khi ta chợt nhận ra mọi kí ức vẫn nằm trong quá khứ.

Sáu tháng trôi qua, ta vẫn làm công việc thường ngày, dù không có ai đó bên cạnh, ta phải tập quen trong những thói quen mới. Ta chạnh lòng khi bắt gặp những đôi tình nhân yêu nhau, ta thấy thật sự tủi thân khi cứ phải chống chọi với những thứ cảm xúc tiêu cực. Ta cần một người nào đó thay thế, bất chợt ta lại hẹn hò. Ta nhận ra ta lại rơi vào vòng luẩn quẩn của quá khứ, ta vẫn chưa thể nào quên được chuyện cũ, và rồi ta chia tay người mới như một điều tự nhiên. Tâm lý ta cứ nghĩ ta sẽ ổn, nhưng điều đó càng làm trái tim ta tan nát. Ta đổ lỗi, ta bỏ quên mình, và rồi ta nhận ra ta phải thật sự yêu lấy bản thân ta. Có những ngày ta cảm thấy mệt mỏi rã rời, và ta biết không còn có ai bên cạnh, ta bỗng cảm thấy thật sự chán đời- một thứ cảm giác không buồn không vui, không kêu gào với thế giới, không muốn bận rộn để lấp đầy chỗ trống, không muốn làm bất cứ điều gì để khiến ta ổn hơn. Ta bỗng thật sự lười, ta lười yêu, ta lười nghĩ, ta lười thở, lười cả đến nhắm mắt và tìm chốn bình yên. Ta vẫn còn cần ai đó rất nhiều.

Mọi chuyện rồi sẽ ổn và ta sẽ biết cách thương bản thân mình...

Một năm trôi qua, ta bắt đầu hiều ra nhiều chuyện, rằng ta không thể tốn quá nhiều thời gian cho việc nghĩ về một người dù tổn thương là rất lớn. Ta bắt đầu nhận ra những thứ xung quanh ta đang chuyển động, ta bắt đầu biết thứ tồn tại quanh ta không hẳn chỉ có người yêu, ta học cách cân bằng, học cách bước tiếp, học cách chấp nhận buông và từ bỏ, dù trong thâm tâm ta chưa ngày nào được bình yên, dù trong thâm tâm ta thật sự cô đơn đến trống trải. Dù trong thâm tâm ta, hình ảnh người đó vẫn hiện về trong giấc mơ, dù nước mắt vô thức vẫn chảy, nhưng ta bắt đầu học được cách dấu hết những cảm xúc đó vào đêm, cố gắng đi tiếp không có ai bên cạnh

Ba năm, chăc không đủ dài, nhưng cũng đủ đế vết thương không còn rỉ máu. Ta đã quen với sự cô đơn, cho rằng nó là một điều tất yếu khi ai đó đã bỏ rơi mình ta, thế giới như là một chủ thể lớn còn ta vẫn một mình trên con đường dài. Trái tim ta cũng được nghỉ ngơi đôi chút, ta học cách sống thờ ơ hơn, lạnh lùng hơn, và vô tâm hơn. Ta học cách mạnh mẽ vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. Và rồi ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi nghĩ về những chuyện quá khứ, hôm nay ta thấy bình yên!!

Mọi chuyện rồi sẽ ổn và ta sẽ biết cách thương bản thân mình...

Sẽ có một giai đoạn nào đó ta trao hết tình yêu cho một người, ta đánh mất chính bản thân ta, ta hận, ta đau, ta cảm thấy bị tổn thương nghiêm trọng khi bị phản bội, khi bị lừa dối. Nhưng đến cuối cùng mọi chuyện sẽ ổn, ta học cách thương lấy chính bản thân mình. Dù cho trái tim còn chằng chịt những vết thương của một thời yêu điên dại, nhưng sau đó ta có thêm những bài học trong đời. Cho dù có yêu đi chăng nữa, ta cũng tự biết bảo vệ mình khỏi những đau đớn đắng cay. Ta học cách trưởng thành- trong đó có phần phải chịu trách nhiệm với chính điều mình đã làm. Ta học cách đi mà không có ai bên cạnh, học cách mạnh mẽ hơn và trân trọng người xung quanh hơn,

Sẽ có những ngày ta nhận ra tình yêu không phải là tất cả, và người ta yêu không phải là duy nhất, nhưng những tổn thương của một thời đã qua, sẽ mãi là bài học để ta không bao giờ lặp lại những điều trong quá khứ

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

QUẢNG CÁO

BÌNH LUẬN