Anh giờ đã thế nào rồi? Có sống tốt không? Ồ anh à, em hỏi thế thôi, chứ em chẳng mong anh sống tốt đâu. Anh biết mà, anh ác độc với em lắm! Hôm nói chia tay, anh đã kiên quyết lắm. Kiên quyết tới mức lạnh lùng và tàn nhẫn. Mặc cho em cầu xin, mặc cho em năn nỉ, mặc cho em khóc đến kiệt quệ nhưng anh vẫn dứt áo ra đi. Anh đã quá chán em, anh đã không còn chút rung động nào với em. Và có lẽ điều quan trọng nhất khiến anh vất bỏ, khiến anh buông tay em là vì chính thâm tâm anh, anh đã đem lòng yêu người con gái khác. Nghe thật quen quá phải không anh?

Chào anh

Anh giờ đã thế nào rồi? Có sống tốt không? Ồ anh à, em hỏi thế thôi, chứ em chẳng mong anh sống tốt đâu. Anh biết mà, anh ác độc với em lắm!

Hôm nói chia tay, anh đã kiên quyết lắm. Kiên quyết tới mức lạnh lùng và tàn nhẫn. Mặc cho em cầu xin, mặc cho em năn nỉ, mặc cho em khóc đến kiệt quệ nhưng anh vẫn dứt áo ra đi. Anh đã quá chán em, anh đã không còn chút rung động nào với em. Và có lẽ điều quan trọng nhất khiến anh vất bỏ, khiến anh buông tay em là vì chính thâm tâm anh, anh đã đem lòng yêu người con gái khác. Nghe thật quen quá phải không anh?

Anh ác với em lắm, nên đã đến lúc em phải phũ rồi...

Em không biết đây là lần thứ bao nhiêu anh vất bỏ em với đơn giản một câu nói "Anh xin lỗi, chuyện chúng mình không có tương lai đâu". Anh ơi, là không có tương lai hay chính bản thân anh vốn dĩ chưa bao giờ thoả mãn với chỉ một người con gái? Anh đào hoa lắm, anh đa tình lắm, biết bao người con gái say đắm vì anh, anh cũng là đàn ông, làm sao có thể giữ bản thân mình vững vàng trước bao lời ong bướm?

Cứ thế, anh tự cho mình cái quyền làm tổn thương em. Lần này đến lần khác. Em lúc đó cứ như một con ngốc, biết anh là thế, tự hứa với lòng không biết bao nhiêu lần sẽ không đợi anh nữa, thế mà chẳng bao giờ em ngăn nỗi bão lòng khi anh trở lại, cũng chỉ với một câu nói "Anh xin lỗi, anh nhớ em". Chỉ thế là em lại điên cuồng lao về phía anh, ngu ngơ và dại dột.

Nhưng anh à, chừng đó đã quá đủ rồi. Anh nghĩ anh là ai? Thần thánh chắc? Anh nghĩ một tay anh che gọn được cả bầu trời chắc? Anh nghĩ có thể đi chơi đàn đúm vui vẻ và khi trở về nhà thì chắc chắn luôn có người đợi chắc? Anh đã quá tự cao rồi.

Anh ác với em lắm, nên đã đến lúc em phải phũ rồi...

Em thừa nhận, em đã từng rất yêu anh, yêu anh tới mức em nghĩ sau này nếu muốn em cũng chẳng có thể tìm được ai làm em yêu hơn cách em đã yêu anh như thế. Em đã từng nhớ anh đến ngây dại, đã từng vì anh mà từ bỏ tất cả, mà chấp nhận lên núi chơi với khỉ, vì bạn bè em chẳng đứa nào ưa nỗi cái tính lăng nhăng của anh. Em đã dại dột như thế mà yêu anh đấy. Và bây giờ anh trả lại em được cái gì? Chẳng có gì ngoài những câu xin lỗi mà em đã nghe tới mức nhàm chán.

Em buồn anh lắm, anh chẳng thể trưởng thành được sao? Những đứa con gái xung quanh anh, đẹp hơn em thật, ngon hơn em thật, khoe chúng nó với bạn bè thì có thể làm anh tự hào thật. Nhưng em có điều mà chúng nó không bao giờ có được, đó là yêu anh! Yêu anh hết cả phần em! Anh ngu lắm mới để đánh mất một người yêu anh như em. Chết tiệt.

Thôi thế nhé anh, từ hôm nay, em sẽ không quan tâm, sẽ không hỏi han bạn bè anh nay anh thế nào, hay anh đang làm gì? Hay cuộc sống xung quanh anh có gì trắc trở không nữa? Sẽ không có nữa đâu anh. Em chắc chắn! Từ bây giờ em bận rồi anh à. Em bận phải xinh đẹp, bận phải yêu bản thân, yêu công việc và yêu bạn bè em - những đứa em đã từng mặc kệ mà chọn anh thế mà chúng nó mới là những người ở lại cuối cùng trong cuộc sống của em. Em sẽ không rung động khi anh năn nỉ hay nhận lỗi nữa, cũng sẽ không rep tin nhắn hay nhận điện thoại của anh nữa. Mong anh hãy để em yên!

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN