Nhưng em không hối hận khi chia tay đâu. Em đã dứt bỏ được một người không yêu thương em hết lòng, em nhẹ lòng lắm. Em chỉ tiếc những điều hạnh phúc trước kia. Em nhớ những ngày anh bỏ mặc em với những nỗi nhớ cùng cực cả nỗi buồn xiết tim, những lúc ấy em chỉ biết khóc một mình rồi tự trấn an bản thân chứ chẳng có ai để mách, để bù lu bù loa cả lên..

Người cũ, em nhớ anh, em nhớ cả yêu thương cũ của chúng mình...

Khi yêu thương đã đứng bên bờ vực thẳm, tình yêu cho dù đã từng sâu đậm, đã từng hết lòng thì cũng chỉ muốn vứt bỏ ngay thôi và đôi khi cảm thấy thật phiền phức! Ngày trước em cũng vậy anh nhỉ, mặc dù yêu nhau vỏn vẹn 1 năm 7 tháng, mặc dù không kể hết được anh đã làm em đau lòng bao nhiêu lần thì em vẫn cứ cố chấp yêu anh và chỉ biết mỗi mình anh. Em yêu anh nhiều đến mức chính cả bản thân em cũng không hiểu được lý do tại sao. Yêu nhau 1 năm 7 tháng và kết thúc trong một câu "chia tay" ngắn ngủi. Em bảo em mệt mỏi, em nản không còn muốn tiếp tục, mặc cho anh níu kéo. Vậy là chia tay.

Dứt bỏ được một người không yêu thương mình. Em nhẹ lòng lắm...

Nhưng em không hối hận khi chia tay đâu. Em đã dứt bỏ được một người không yêu thương em hết lòng, em nhẹ lòng lắm. Em chỉ tiếc những điều hạnh phúc trước kia. Em nhớ những ngày anh bỏ mặc em với những nỗi nhớ cùng cực cả nỗi buồn xiết tim, những lúc ấy em chỉ biết khóc một mình rồi tự trấn an bản thân chứ chẳng có ai để mách, để bù lu bù loa cả lên...

Nhưng anh này em chẳng mong một ngày chúng mình quay lại đâu. Vì quay về bên nhau rốt cuộc cũng chỉ làm đau lòng nhau mà thôi. Em hư hỏng. Bản chất em là như vậy đó. Anh đừng bận tâm những điều em nói, những việc em làm, cứ xem em là một đứa dở hơi nào đấy trong cuộc đời anh, kể cả lúc em yếu lòng cũng xin anh đừng đến bên cạnh an ủi với tư cách là một người bạn, hay người dưng. Vì em sợ rằng trong giây phút đó sẽ có lúc bão lòng em lại trỗi dậy, dữ dội lắm, em lại không kìm được lòng mình, không kìm được yêu thương, em sẽ lại lao về phía anh mất, đó là điều em chẳng bao giờ muốn.

Dứt bỏ được một người không yêu thương mình. Em nhẹ lòng lắm...

Mặc dù em có nhớ anh, có nghĩ về anh đi chăng nữa hay cứ cố tình phát mãi một bài hát cũ mà anh từng rất thích thì đó là do bản thân em tự chọn sống mãi trong quá khứ nhàu nát và cũ kĩ ấy, em còn mơ hồ lắm vẫn chưa thể quay về với ngày chúng ta "không còn là gì của nhau" nữa. Bản thân em cũng chẳng muốn quay về thực tại. Thực tại em đơn độc lắm anh à. Hãy cứ mặc kệ em như cái cách anh đã từng khiến em đau lòng đi. Vô tâm và hờ hững! Đôi lần em tự nhủ lòng mình rằng " cô gái, rồi sẽ có người yêu cô hơn sinh mệnh, đừng bận tâm những điều đã qua hãy vứt bỏ tất cả phía sau đi " nhưng rồi em chẳng thể chịu đựng được sự đơn độc nên cứ mặc cho bản thân quay về lục lọi mớ kí ức hỗn độn ngày trước..

Có những ngày, em nhớ anh vô cùng, em đã khóc, khóc thật nhiều. Sau mỗi lần mình cãi nhau, sau chia tay, anh đã làm những gì? Anh không thấy có lỗi với em sao? Anh không thấy hành động của anh đang giết chết em từng ngày sao? Em ghét anh lắm. Nói yêu em nhưng liên tục làm em đau. Em đã bảo với anh rồi, trước khi làm 1 việc gì đó, hãy nghĩ đến em 1 tý, nếu anh yêu em. Anh chỉ cười cười rồi bảo "kệ em". Ừ thì rõ ràng bây giờ anh đã kệ em rồi đó.

Dứt bỏ được một người không yêu thương mình. Em nhẹ lòng lắm...

Đâu phải tự dưng mà em nói như vậy. Vì em quá đau lòng, em sợ nếu anh cứ tiếp tục như vậy rồi một ngày nào đó em không còn chịu đựng được nữa. Em sẽ chọn cách rời xa anh. Rồi anh sẽ không tìm được ai khác yêu anh hơn em. Thật. Anh có còn nhớ những câu anh đã nói với em không? Anh đâu có biết lúc đó em đau lòng như thế nào. Làm người yêu anh đau khổ như vậy anh mới vừa lòng sao? Anh không cảm thấy xót cho em à? Anh đúng là đồ khốn nạn.

Cứ nghĩ đến những gì anh đã lừa dối em, những gì anh đã làm mà em phải chịu đựng, em lại càng không cho phép mình yếu lòng vì anh thêm 1 lần nào nữa. Yêu thương của anh không bao giờ đủ để lấp đầy cho những đau khổ mà em đã phải chịu đựng đâu anh à.

Dứt bỏ được một người không yêu thương mình. Em nhẹ lòng lắm...

Em chưa hề một lần quên anh. Em cứ để mặc cho anh chạy mãi trong suy nghĩ của em. Ăn, uống, đi chơi làm gì cũng nghĩ đến anh. Kể cả khi ngủ cũng mơ thấy anh. Em chưa bao giờ yên ổn như những gì anh nhìn thấy. Em vô tâm, em lạnh lùng, em tàn nhẫn với anh, là vì em không muốn chúng ta lại tiếp tục làm khổ cuộc đời nhau thêm 1 lần nào nữa.

Người cũ này, một vài dòng cho anh, cho yêu thương của chúng mình. Là do em không kìm được nỗi nhớ anh nên cứ mặc kệ cho yêu thương chạy lung tung đâu đó, mặc cho ngày hôm nay cuộc sống của chúng ta không còn hòa làm một nữa rồi. Anh là người mà em đã từng dốc tất cả yêu thương để yêu, người khiến em đau lòng nhiều nhất. Người khiến em thay đổi tất cả. Mình hãy cứ là ngày trước thôi, chúng ta sẽ chẳng còn cơ hội để là hiện tại trong nhau đâu. Vì những điều đã cũ chỉ có thể nhìn lại..

Bên tai em lúc này cứ văng vẳng lời bài hát "người ta ôm lấy nhau, người ta quấn quýt nhau. Tại sao em và anh cứ phải quên nhau". Chùn lòng và đơn độc quá!

(Xin lỗi em, anh chẳng đủ dịu dàng..)

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN