Anh à, anh có cảm thấy là chúng mình cứ ngày càng xa cách nhau không? Loanh quanh trong một thành phố, mà bận rộn đến nỗi chẳng thể gặp được nhau, đâu phải do ông trời, mà chính là do ta cả.

Có câu nói thế này: "Không muốn gặp chính là sẽ không gặp. Muốn biến mất khỏi cuộc đời ai đó thực ra dễ lắm, chỉ là ta muốn hay không mà thôi". Vậy trong chuyện này, là ta đang muốn biến mất khỏi cuộc đời nhau thật hả anh? Vì anh, vì em, hay quanh đi quẩn lại lại quay về cái lí do lãng xẹt rằng: "Anh thấy chúng mình không hợp."?

Cảm giác của em lúc này khó tả lắm. Người ta vẫn nói rằng, một cô gái thông minh, khi yêu vẫn luôn phòng thủ. Tức là yêu người một, sẽ yêu bản thân mình gấp đôi, để khi bị phụ tình không bất thình lình gục ngã. Và thế là suy cho cùng, em trở thành một cô gái ngốc, dốc hết lòng yêu anh mà không cần quan tâm đến thế giới xung quanh ra sao. Nhưng anh ơi, với em, thật lòng là đủ, yêu nhau tha thiết thì còn phòng thủ với nhau để làm gì? Em là thế, tự em làm theo điều em muốn, chứ chẳng bị cuốn vào những suy nghĩ thiệt hơn tạp nham tầm thường.

Để rồi... biết nói sao nhỉ... có lẽ là khi mất anh em cũng chẳng còn gì. Vâng, không phải có lẽ đâu, là thật đó. Em vốn dĩ chỉ có anh là tài sản duy nhất và vô giá, nay mất đi, thì cũng trắng tay.

Nếu chúng mình chia tay...

Anh à, nếu mình chia tay nhau, em sẽ đi tới một thành phố khác. Không phải là em trốn chạy, mà chỉ là... loanh quanh trong thành phố này, đâu đâu em cũng nhìn thấy anh. Cũng bởi vì em ngốc nghếch nên trong phút chốc không thể nào quên ngay được. Thế nên, tốt nhất, là đi thật xa, ra khỏi thành phố này. Để có thể tĩnh tâm, để kết thúc lặng thầm, để... ngày quay về có thể mỉm cười chào anh trên phố.

Anh còn nhớ không, rằng anh chính là động lực giữ chân em lại đây, ngay gần anh này, để em dựa đầu vào vai anh, để anh có thể nắm tay em thật chặt, để chúng ta, em và anh, có thể nương tựa vào nhau mà sống. Nếu không có anh, nếu không yêu anh, giờ này chắc em không ở đây. Có lẽ em đã rời bỏ nơi này từ cái ngày cuộc đời xô em ngã quỵ.

Trước đây em cứ nghĩ, có thể nắm tay nhau đi trên phố, đã là hạnh phúc lắm rồi. Nhưng giờ thì em đã nhận ra, rằng yêu anh, em đã nắm trong tay cả một bầu trời hạnh phúc. Nghĩ đi nghĩ lại, âu cũng là câu chuyện của ông trời sắp đặt. Vậy nên kết thúc có ra sao, em cũng sẽ mỉm cười, vì ít nhất chúng ta cũng một thời thật lòng yêu thương nhau.

Anh nhé, nếu chúng mình chia tay nhau, đừng loanh quanh trong thành phố mà tìm em. Vì em đã đi mất rồi...

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN