Nhưng cũng giống như một đứa con gái yêu đuối, em tự nhận mình như thế đấy anh, thì giờ đây em dường như đã không còn ở cùng thế giới với anh nữa rồi. Xa vời lắm anh ạ! Chúng ta, không còn muốn nói về nhau với một niềm vui hãnh diện, chúng ta không còn những cái nắm tay nồng nhiệt, một cái ôm ấm áp chỉ còn là hồi ức của quá khứ...

Anh à, anh có biết những nỗi buồn sau đáy mắt em không?...

Vào những ngày này, khi mà cái nắng cháy hanh hao tràn về, em lại như thêm héo mòn đi thêm, vì ai mà giờ em lại như thế này? Vì anh đấy anh ạ!

Anh biết không, vất vả thế nào em cũng chịu được, tình cảm của anh phai nhạt em chấp nhận...nhưng duy chỉ một điều lạc mất lòng tin em không thể quay về bên anh nữa đâu. Anh hứa với em như thế nào anh nhớ chứ? Rằng có chuyện gì chúng ta cũng sẽ chia sẻ cùng nhau, vậy mà cuối cùng anh vẫn dối em.

Sao lại như vậy, sao anh lại thay đổi như vậy? Em và anh đã cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện, có chuyện gì em cũng chia sẻ với anh, mà tại sao với em, anh không thể mở lòng một chút!

Có lúc em cảm thấy, anh như thân quen mà cũng là xa lạ, cứ như em đuổi theo anh, còn anh cứ mải miết ở phía trước, bao bọc cho bản thân ngày càng nên bí ẩn với em, cách xa em thêm. Người ta, mong gần nhau còn không hết, sao anh lại cứ muốn đẩy em ra xa? Câu hỏi này, em tìm hoài mà chẳng thấy anh ạ!

Giữa chúng ta, liệu có phải đã từng yêu nhau không vậy, tại sao mọi thứ lại lạ lẫm, xa vời đến thế chứ? Anh ở đâu trong cuộc đời em đây... Tại sao anh miệng nói sẽ ở bên em, che chở cho em mà bản thân anh lại không hề mang cho em một chút lòng tin nào vậy anh? Lời nào của anh là thật, lời nào là dối em, chính bản thân em giờ cũng không phân biệt nổi nữa.

Em mệt mỏi anh ạ. Nhưng cũng giống như một đứa con gái yêu đuối, em tự nhận mình như thế đấy anh, thì giờ đây em dường như đã không còn ở cùng thế giới với anh nữa rồi. Xa vời lắm anh ạ! Chúng ta, không còn muốn nói về nhau với một niềm vui hãnh diện, chúng ta không còn những cái nắm tay nồng nhiệt, một cái ôm ấm áp chỉ còn là hồi ức của quá khứ...

Anh đã rời xa em lúc nào, em cũng không hay biết nữa.

Chúng ta yêu nhau vào một ngày mưa, rồi rời xa nhau vào một ngày nắng, nhưng ngày nắng ấy có nước mắt của em, chỉ mình em thôi. Còn anh giờ ở nơi nao, cuộc sống có những gì, em đâu còn được biết. Mặc dù anh ở gần lắm, với em vẫn là hai chữ "người yêu" nhưng anh à, không thể hiểu em sao, không thể cho em bước vào cuộc sống của anh sao.

Không rõ bằng cách nào chúng ta yêu nhau đến bây giờ, em dại khờ luôn thành thật tất cả với anh, còn anh, luôn giữ lại cho bản thân một chút, mỗi lần như thế một chút ấy lại trở nên nhiều hơn.

Rời xa em hơn....

Yêu anh, em đã tự nhủ em sẽ quen với những lo âu, quen với việc anh vô tâm, nhiều khi thờ ơ với em, em chấp nhận hết. Nhưng em cứ mãi mãi không thể bước vào, vậy anh bảo em phải làm gì bây giờ? Một cô gái như em, ở bên anh, cuối cùng vẫn không thể hạnh phúc...cuối cùng vẫn sẽ là chia tay...

Hỏi em có nuối tiếc không à? Em chỉ tiếc đã không thể là người khiến anh tin tưởng nhất, sẻ chia nhất, vậy đúng là bản thân em đã sai rồi... Nếu đã như vậy, em sẽ rời đi anh ạ, bởi anh đã đi lâu rồi, em còn ngóng đợi gì nữa đây...

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN