Thời gian luôn chờ đợi bạn, chúng ta cũng sẽ làm người lớn, xách ba lô lên và đi,từ giã gia đình, quê hương, từ giã cái nơi có lưu dấu chân của tuổi thơ và chúng ta vĩnh biệt cái tôi khi còn là "người bé" để bắt đầu hành trình" làm người lớn" mà chúng ta mơ ước.

Nhiều khi một mình con thường hay suy nghĩ về cuộc đời và con nhận ra rằng: thật nghịch lý nhỉ, khi còn bé con lại muốn làm người lớn, thấy người lớn chỉ đi làm, rồi về nhà, không phải đi học, không phải học bài, thích nghỉ thì nghỉ, muốn mua gì thì mua. Ôi! sao làm người lớn sướng thế!

Con đang lớn! Hai mươi  năm có mặt trên đời không phải con đã hoàn toàn trưởng thành nhưng chính gia đình mình đã tiếp sức và là chỗ dựa vững chắc nuôi nấng con từng ngày. Nhiều lúc con mải miết với công việc, những lo toan cuộc sống thường nhật, con đã vô tình quên mất rằng luôn có một vòng tay yêu thương rộng mở bao dung chờ đón con quay về dù con vấp ngã, giới này đều  quay lưng lại với con, đó là "tổ ấm".

Con muốn được tự lo cho bản thân, cao hơn là chăm sóc cha mẹ lúc về già và chính lúc này con phải tự đi trên đôi chân của mình hay là “tự bay khi đủ lông đủ cánh như mẹ nói”’. Và rồi lúc này đây con thầm nghĩ, qua năm cuối thời sinh viên mình sẽ được về nhà bao nhiêu lần? Được sà vào vòng tay mẹ bao nhiêu lần đây? Chỉ nghĩ thôi con đã muốn khóc rồi mẹ ơi! Có lẽ con quá nhạy cảm chăng? Nhưng đó lại là sự thật hiển nhiên sẽ xảy ra với con với bao người khác nhưng họ đã làm được thì con cũng sẽ làm được mẹ nhỉ? Con không dám cũng không muốn hứa với mẹ là con sẽ làm tốt những hy vọng của gia đình. Con sợ…sợ một ngày nào đó con yếu lòng,con lại bỏ trốn tất cả mọi thứ để về bên mẹ, để tìm không gian yên tĩnh, ấm áp đó. Con chỉ biết rằng ngôi nhà nhỏ, mái ấm nhỏ đó sẽ luôn rộng mở đón chào con phải không ạ?

Xa nhà,con đã học được nhiều điều về cuộc sống!

Học được cách để yêu thương mọi người. Học được cách xa rời chăn ấm đệm êm để hòa mình vào cuộc sống sinh viên thiếu thốn. Học được sự tự tôn về mảnh đất nơi đã sinh ra mình. Học được cách lắng nghe bằng cả trái tim. Học được những cảm thông và yêu thương giữa bố mẹ kể cả trong hoàn cảnh khốn khó nhất và những lúc bố mẹ xung đột. . Đã không ít lần con hoang mang trước những ngã rẽ, trước những cám dỗ vật chất đủ đầy. Không ít lần đứng bên bờ vực, chỉ cần tiến thêm một bước nữa thôi là không bao giờ con có thể nguyên vẹn quay về, vậy mà vẫn luôn có một bàn tay vô hình níu con trở lại, giúp con chiến thắng sự nổi loạn ngang tàn, đưa con ra khỏi những bồng bột nông nổi. Bàn tay ấy mang những dáng hình rất đỗi thân quen! Ngày hôm nay, khi tâm trạng hẫng hụt và chông chênh, con cũng ao ước được trở về nơi mái ấm thân yêu, nơi có những người không bao giờ từ bỏ con, nơi duy nhất thực sự mong nhớ về con với một tình yêu không bao giờ thay đổi. Con yêu gia đình mình, yêu rất nhiều bố mẹ ạ!

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN