Vậy đấy những tháng ngày ấy tôi đã thích cậu bạn lớp bên cạnh. Một chàng trai có bờ vai rộng, tấm lưng lớn, một chàng trai tôi muốn dựa vào mà chưa bao giờ dám dựa một lần. Và năm ấy tôi đã bị sa lưới tình trong một lần học thêm hóa. Mối tình đầu của tôi là những ngày rượt đuổi với thanh xuân và những ước mơ, mối tình đầu của tôi giống như một làn gió, mà gió thì không thể nắm, gió đã luồn qua kẽ tay tôi... thật nhẹ....

- Vy ơi mày biết tin gì chưa?

- Nói đi?

- Thằng B yêu con T.

Cuộc sống có nhiều điều thật khó để hiểu nhưng lại dễ để đoán. Mối tình đầu của tôi chớm nở khi tôi ở tuổi mười lăm, cái tuổi trăng không tròn cũng không méo. Chỉ là đó không phải tuổi đẹp nhất, không tin bạn cứ để ý mà xem, trăng mười lăm với trăng mười sáu trăng nào đẹp hơn, tròn hơn, sáng hơn? Và đôi bàn tay của mối tình ấy chưa một lần hàn khít lại những khe hở trên kẽ tay tôi, vì nó bận sưởi ấm cho một bàn tay khác mất rồi....

Người ta nói "Người bạn thương những năm tháng cấp 3 là người bạn thương nhất cũng là thứ tình cảm trong veo nhất bạn có trong cuộc đời mình". Có lẽ thế. Tôi đã từng nghĩ mình chẳng cần phải bắt đầu vì kết quả ai cũng đã biết rồi " THẤT BẠI" nhưng không hiểu sao tôi của những năm tháng ấy vẫn quyết tâm đè bẹp cái lòng tự trọng của mình để nhắn tin tỏ tình với người đó?

Không phải để chứng tỏ tôi là một cô gái bản lĩnh mà là để nói với tôi rằng " Hãy cứ sống đi, sống như thể ngày mai sẽ chết đấy." Tôi đích thị là một đứa tham sống sợ chết. Nói thế chứ cũng đã có lúc tôi muốn chết ghê gớm lắm nhưng rồi lại nghĩ mình chết thì ai giúp mình thực hiện ước mơ? Thế là lại mặt dày sống tiếp. Cuộc sống này đơn giản mà, càng lớn tôi càng thích nghĩ nó đơn giản hơn để dễ dàng thích nghi với những dòng chảy.

 

Tôi thừa nhận, cái cảm giác khát khao mỗi chiều tan lớp muộn có một người con trai đứng ở nhà xe không ngừng ngóng trông cửa lớp mình để hóng xem mình tan chưa? Có một ai đó sẵn sàng về muộn chỉ để ở trường muộn hơn bên người con gái mình thích, xem cô ấy tung tăng bên trái bóng rổ, với những bước nhảy những nụ cười... nhiều lắm, cái cảm giác bao khát khao ấy hệt như một phép màu mà chẳng bao giờ có bà tiên nào chịu cho mình được sống trong đó một lần.

Thực tế và mơ cách nhau một cái đầu và ba vạn sáu trăm sáu mươi lăm ngàn bước chân. Tôi đã từng ngồi đối diện cậu bạn cùng lớp ăn miếng bánh khoái nóng dưới ghế đá lạnh như băng và cả những cơn gió chớm đông ê buốt và không ngừng luyên thuyên

" Giá như mày là thằng... nhỉ? " và cả " Giá như nó là mày nhỉ?"...

Nghĩ lại thấy mình chờ đợi trong vô vọng mà sao vẫn cứ chờ.

Ngày ấy ngốc thật ấy nhưng vẫn chọn sống trong cái ngốc ấy. Hì Có lẽ cuộc sống sinh hoạt thẳng hàng: " Nhà, trường, chỗ học thêm". Nếu người đó chỉ tồn tại ở một nơi khoảng cách đồng nghĩa sẽ ngắn lại.

 

Tôi nhớ ngày tôi nhìn bảng điểm của cậu ấy trên bảng tin trường tôi đã muốn chạy đến lớp cậu ấy để lôi cái tên đó ra mà đánh mà đập mà chửi mà rủa cho một trận vì cái tội tôi nói không nghe? Nhắc nhở nhiều lần mà không chịu tiếp thu nhưng rồi đôi chân tôi khựng lại với một ý nghĩ lóe lên " Mày không có quyền Vy ạ". Ừ nhỉ nếu cậu ấy còn học thêm hóa thì tôi đã có thể làm như thế nhưng giờ thì không, đi qua nhau còn như hai kẻ xa lạ, không nhìn nhau lấy một lần thì tôi lấy tư cách gì mà trách cứ con người ấy.

Tôi gom lại những mảnh vụn cảm xúc những mộng mơ, những ưu tư vụng dại một thời an nhiên chẳng biết để làm gì, có lẽ chỉ để mai này khi đọc lại rồi chợt tim chệch một nhịp, não ngừng hoạt động một giây, đôi tay vô thức trong một phút, con mắt nhìn hoài trong vài phút đọc đi đọc lại mà chẳng thể nhớ nổi người con trai mình đã biết là ai?

 

Nhưng tôi vẫn viết, vì mai sau cảm xúc của ngày hôm nay sẽ khác, muốn tìm lại cũng khó khăn lắm chứ chẳng dễ dàng gì nên chừng nào còn nhớ chừng ấy tôi sẽ viết. Cũng như chiếc bánh bao, chẳng phải ăn nóng vẫn ngon hơn ăn nguội cả tỉ lần ư. Cũng như những mộng mơ, những thầm thương trộm nhớ chàng trai lớp bên cũng nên nói ra khi còn có thể vì ai biết được ngày mai điều gì sẽ đến, cơ hội sẽ chẳng biết tại sao nó cứ trôi đi đâu mất. Tôi không dám kêu bạn hãy cứ can đảm như tôi, nhưng tôi chỉ mong bạn hãy sống hết mình cho những năm tháng hiện tại để sau này nếu có quay đầu nhìn lại sẽ thấy trên môi mình một nụ cười thay vì những nét ủ rũ những nỗi buồn không tên.

Vậy đấy những tháng ngày ấy tôi đã thích cậu bạn lớp bên cạnh. Một chàng trai có bờ vai rộng, tấm lưng lớn, một chàng trai tôi muốn dựa vào mà chưa bao giờ dám dựa một lần. Và năm ấy tôi đã bị sa lưới tình trong một lần học thêm hóa. Mối tình đầu của tôi là những ngày rượt đuổi với thanh xuân và những ước mơ, mối tình đầu của tôi giống như một làn gió, mà gió thì không thể nắm, gió đã luồn qua kẽ tay tôi... thật nhẹ....

- Hà Vy - An Nhiên -

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN