Rồi sẽ có muôn ngàn lựa chọn thứ hai xuất hiện, nếu chúng ta không đủ kiên tâm, không đủ niềm tin, thiếu mất can trường... chắc chắn thứ chúng ta đánh mất rất lớn...hãy thật mạnh mẽ và tin tưởng để gìn giữ những gì mình đã chọn, nếu không chúng ta sẽ phải hối tiếc cả một đời...

Em đã có sự lựa chọn thứ nhất, cớ sao cứ phân vân với lựa chọn thứ hai?

Giữa cuộc đời con người ta có muôn vàn chọn lựa, không ít lần em đứng giữa ngã ba đường mà không biết phải đi hướng nào... chưa nói đến con đường trải hoa hồng thì ít mà con đường đầy gai nhọn thì quá nhiều, phải đi thế nào cho đúng hướng...

Lựa chọn thứ nhất không sai, vậy tại sao lựa chọn thứ hai lại xuất hiện... liệu có phải là sự thử thách của cuộc đời, cứ nghĩ vậy đi em ạ, cho nhẹ người... bởi vì điều đến sau luôn làm chúng ta rối trí...

Em đã lựa chọn người thứ nhất, cũng yêu cũng hạnh phúc như mọi người đã từng, có điều tình cảm lâu dài dường như luôn phai nhạt theo năm tháng, bớt dần những ham muốn, phai nhạt mất nồng nàn... thay vào đó là cảm giác quen thuộc...

Rồi lựa chọn khác xuất hiện, em nhận ra rằng trái tim mình đang rung động, má em ửng hồng hơn khi nhắc đến ai đó, mỗi sớm mai thức dậy hình bóng ấy lại là thứ đầu tiên hiển hiện trong đầu... em đã yêu rồi chăng... có đúng là tình yêu không nhỉ... em không còn phân biệt đâu là rung động đời thường, đâu là yêu thương thật sự nữa...

Người ta nói bạn sẽ không biết được giá trị thật của thứ bạn đang nắm giữ, cho đến khi bạn đánh mất nó...

Rời bỏ là không còn gì nữa, em không thể bước mù quáng theo con tim đang lạc nhịp... đến khi nhận ra đó không phải là tình yêu khi quay trở về... hẳn không còn gì chờ đợi chúng ta nữa... Hối tiếc là thứ trong cuộc đời ai cũng có vài lần mang theo, có những hối tiếc phải mất cả đời để day dứt... vì vậy vốn dĩ chúng ta phải trân trọng thứ đang nắm giữ nếu nó đủ an toàn và yên ả...

Tình yêu không phải là thứ bất biến, đời người lại vô cùng bất trắc, chúng ta đã đi qua quá nhiều đau khổ... cuối cùng ai trong chúng ta cũng chỉ cần thứ hạnh phúc mang tên bình yên, quan trọng là yêu một người phù hợp tốt hơn rất nhiều so với một người không phù hợp... Có thể người mới ấy sẽ cho em nếm đủ những cung bậc cảm xúc của tình yêu, em có thể quay trở lại với hỷ nộ ái ố của một thời tuổi trẻ, em nhận thấy cuộc sống của mình là đáng sống, lại bắt đầu những sắc màu của hy vọng của đợi chờ... tất cả những thứ đó đã không biết bao lâu rồi em không tìm thấy nữa...

Em ạ, cái gì bắt đầu đều ngọt ngào như nhau... khi yêu thương qua đi, con người ta bắt đầu trở lại quỹ đạo cũ, cảm xúc nào rồi cũng có ngày mờ nhạt... thay vào đó thứ tình còn lại là nghĩa... nghĩa của bao nhiêu ngày kề vai sát cánh, của những ngày tuổi trẻ em đã dành hết yêu thương cho một người, nghĩa của niềm tin, của chân thành mỗi ngày chúng ta gom góp để xây nên một thứ tình bền chặt... Cớ chi em vì một phút yếu lòng mà đánh đổi tất cả...

Rồi sẽ có muôn ngàn lựa chọn thứ hai xuất hiện, nếu chúng ta không đủ kiên tâm, không đủ niềm tin, thiếu mất can trường... chắc chắn thứ chúng ta đánh mất rất lớn...hãy thật mạnh mẽ và tin tưởng để gìn giữ những gì mình đã chọn, nếu không chúng ta sẽ phải hối tiếc cả một đời...

Suy cho cùng, sống cùng một ai đó, đủ cảm thông, đủ chia sẻ... hạnh phúc sẽ tròn đầy... em có hiểu không...

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN