Có một mùa mang tên Hoa sữa trắng – mùa của tình yêu thương ngọt ngào say đắm, mùa của những bàn tay đan xen, siết chặt vào nhau. Thu Hà Nội, đẹp như em hay hoa sữa trắng tinh khôi tỏa hương khắp đất trời

Hoa sữa và em!

Nghe nói anh thích hoa sữa, anh thích mùa hoa thoang thoảng vào những chiều thu dịu dàng. Thế anh thích sự trong treo, tinh khôi của hoa không? Để em kể anh nghe câu chuyện cổ tich hoa sữa….

“Có một loài cây không bao giờ nở hoa, và một cô gái yêu sâu sắc một chàng trai nhưng chỉ dám gửi tình vào cây bởi cuộc đời cô và anh còn quá nhiều ngang bận, Không đến được với nhau. Đau đớn và buồn tủi! Linh hồn cô đã dời bỏ trần ai để tìm đến nương náu trong thân cây.

Cây cảm động kể từ ấy, cứ mỗi độ thu sang, cây cao trước nhà người Trai ấy lại rộ bông, hoa không có mùa trút lá, chỉ lác đác rụng lá vàng, nên vòm lá vẫn giữ mãi màu xanh bốn mùa như gìn giữ mối tình thầm lặng. Những bông hoa trắng tinh khôi nở rộ và ngát hương kỳ lạ như tâm hồn người thiếu nữ và người ta gọi loài hoa ấy là Hoa Sữa”.

Em thích gọi là Hoa sữa bởi đó loài hoa của những câu chuyện chưa kể, của những mối tình dang dở, những mảnh ghép chưa vẹn cứ mải miết đi tìm nhau; có cả những nỗi đau khe khẽ mang theo suốt cuộc đời bởi vậy những đôi tình nhân nào trót lỡ để hương hoa sữa len lỏi vào chuyện tình của mình, đến lúc chia ly, sẽ là ám ảnh khó nguôi. Với em, nếu mùa hoa có lạc vào thành phố này thì em muốn thành phố này giấu vào những ngóc ngách, từng con hẻm, những con đường quanh co, từng góc khuất của Hà Nội về anh.

Chẳng biết từ bao giờ, em lại yêu mùa thu Hà Nội đến vậy. Cái mùa thu khiến người ta xao xuyến, chút đượm buồn và chút kia lãng mạn. Cái thời tiết khiến con người luôn trong cảm giác thoải thái và dễ chịu. Những con phố xào xạc tiếng lá vàng trên đường,  gió thu mang hương của hoa sữa bay khắp cả con đường, đây là mùi hương có thể coi là đặc trung của thu Hà Nội anh nhỉ?

Em cũng như anh, thích mùi hương thoang thoảng của hoa sữa, thích sự trong treo như những bông hoa. Em nhận ra, hoa sữa chứa bao nhiêu tâm tình của con người vậy. Dưới gốc cây hoa sữa, có chút ngọt ngào của đôi bạn trẻ đang say đắm trong tình yêu. Bên khung cửa sổ có đôi mắt đượm buồn của cô gái đang yêu đơn phương, hay một chút cay đắng của một tình yêu không đến được với nhau. Giường như, hoa sữa chứng kiến và hiểu tất cả tâm tư của con người. Bởi vậy dù cuộc sống có vội vàng đến mấy, khi mùa hoa sữa về cũng khiến cho người ta nhận ra rằng thu và cung bậc cảm xúc đã về. Có lẽ không ở đâu khác, người ta lại đối đãi với hoa sữa tình như thế. Nó cứ bắt người ta phải hoài niệm thổn thức vì những gì rất xa. Nó bắt người ta phải xuyến xao thương nhớ đến vô cùng. Nó khiến những người cô đơn muốn được dựa vào nhau trong cái lạnh heo may sương phủ. Không cách điệu, không tô vẽ, mùi hương ấy giống như một mảnh hồn của Hà Nội mà thiếu đi nó sẽ khó lòng gọi tên mùa thu. Người Hà Nội vẫn yêu hoa sữa với một nỗi niềm rất riêng và em cũng yêu anh như yêu một mùa hoa.

HÀ LINH.

 

 

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN