Cuộc đời này không phải cứ gặp nhau là sẽ không ly biệt, không phải cứ quen nhau là có thể đến với nhau, không phải cứ yêu nhau là có thể dắt tay nhau vào lễ đường. Tình cảm trăm sắc, muôn màu, không phải cái gì cũng xảy ra theo chiều hướng của gam màu hường phấn

 

Rồi chúng ta sẽ quên nhau trong im lặng phải không anh?

Có người nói  cái gì cũng có hạn sử dụng, tình cảm cũng vậy. Bởi “ đường không người đi đường mọc đầy cỏ dại, người không qua lại người trở thành người dưng”.

Im lặng rời xa, im lặng buông bỏ năm tháng thanh xuân với những nồng nàn thủa đôi mươi. Anh và em, đến cuối cùng lại thành hai trái tim rẽ hai ngả ngược lối…Thời gian là liều thuốc để chữa lành mọi thương tổn, nhưng thời gian cũng là thuốc độc cho một cuộc tình. Khi không còn những chuyện trò hỏi han, khi không còn những đồng cảm xao xuyến, cứ thế tình yêu từng chút, từng chút một dần dần bỏ chúng ta mà đi.Tuổi trẻ của chúng ta nhờ tình yêu mà thêm nồng nàn, vì một người bước vào thế giới của chúng ta, giúp mình hiểu rằng ai cũng có thể chạm tới tình yêu, nhưng không phải mối tình nào cũng sẽ có cái kết đẹp.

Thanh xuân của em nở hồng vì đã được quen, được anh ở bên dù thời gian cạnh nhau chẳng bao nhiều. Chắc do hai chúng ta có những sự đồng cảm giống nhau nên mỗi khi ở cạnh, cả hai đều cảm giác thật yên bình và hạnh phúc. Không cần nói quá nhiều, chỉ nhìn vào mắt nhau đã hiểu đối phương đang nghĩ gì. Em cũng chẳng phải đứa con gái thích dăm ba câu tỏ tình sến súa, chỉ một hành động nhỏ thôi: Gài mũ, khoác cho em cái áo hay nắm chặt tay em khi lạnh,… chỉ thế thôi cũng khiến tim em ấm lại. Những cuộc trò chuyện thâu đêm, thủ thỉ nhau nghe về những câu chuyện của hai ta. Điện thoại trở thành vật bất li thân của hai đứa. “ Ngày mới vui vẻ em nhé”, “Chúc em ngủ ngon”,… những câu nói khiến em mỉn cười trong sự sung sướng và hạnh phúc. Thế nhưng câu chuyện nào cũng có hồi kết anh nhỉ?  Giờ em đã hiểu “ đúng người sai thời điêm” là như thế nào. Là người em luôn khao khát được ở cạnh, là cảm giác yên bình và an toàn mỗi khi ở bên. Là người mới gặp nhưng cảm giác đã thân và rất thân. Thế nhưng chúng ta không thể dành tình cảm và không thể viết nên câu chuyện tình đẹp đẽ. Cứ như vậy em lựa chọn im lặng để rời xa anh…

Im lặng thật đáng sợ phải không anh? Im lặng giết chết những kỉ niệm. Bởi giờ đây em chỉ có thể thảng thốt nhìn anh rời xa, xa rất xa.

Chúng ta rồi sẽ quên nhau trong im lặng, im lặng nhìn tình yêu chết dần theo những mỏi mệt của cuộc sống thường nhật . Mình đã xa nhau như nắng hạ rời xa mưa đông băng giá, níu lại chút gì còn vương phai nơi trái tim chai sạn, rồi chúng ta cũng sẽ quên nhau, quên đi kỉ niệm nơi phố đầy lá thôi. Chính chúng ta cũng phôi phai dần những kí ức về nhau, chúng mình đã không vì nhau mà vun vén tình yêu, nên chia ly là điều không thể tránh khỏi.

Đến phút rời xa, tim ta vẫn đau lắm , dù  biết rằng chúng mình đã không thắng nổi thực tế bằng những nỗi đau đan chéo lên nhau. Buông tay, không nhất thiết phải thét lên câu“Mình  quên nhau đi”, mà đôi khi người ta chọn cách lẳng lặng rời xa, lẳng lặng hứng chịu nỗi sầu không lời.

HÀ LINH.

 

 

.

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN