Các câu chuyện vẫn thường xảy ra như vậy, người ở bên nhau 5 năm, 10 năm, 15 năm, chúng ta rời xa bọn họ.Sau đó, cùng với một người mới quen có mấy tháng bước vào lễ đường. Ta quên đi lời thề 10 năm đó, nhưng lại cùng với một người khác thề thốt trọn đời trọn kiếp. Người cùng em đi hết quãng đời còn lại, lại không phải là anh.

Mà em sẽ không buồn, chỉ là trong những đêm không ngủ, sẽ thường hoài niệm về anh mà cảm thấy đau lòng. Một đoạn tình yêu dài đằng đẵng, lại kết thúc trước hôn nhân của em. Một đoạn tình yêu khác, lại bắt đầu sau hôn nhân. Chúng ta mỗi người một lối đi. Những ngày tháng đã qua trở nên rất mơ hồ, mà thường là con gái rơi lệ. Còn cánh đàn ông lại hết lần này đến lần khác đảm bảo rằng sẽ không rời đi. Con trai không đi, con gái là đi rồi. Em nhớ rằng, có một buổi sáng sớm, em ngồi trong lòng anh, hai tay ôm lấy cổ anh, mặt dán vào mặt anh…. Em không hề muốn mất đi những ngày như vậy. Những năm tháng của em bởi vì có anh, mà có niềm vui. Em cố gắng khiến mình sống tốt hơn, để anh khỏi cần bận tâm lo lắng. Mà anh lại khiến em cảm thấy mình không phải là một cô gái lang thang phiêu bạt, bởi vì có một bờ vai rộng để cho em dựa vào. Nhưng, em sợ. Chúng ta cùng nhau trải qua những năm tháng gập ghềnh khó khăn, mà lại chẳng thể cùng nhau đi nốt phần đời còn lại. Chúng ta đều là những quân cờ đáng thương, phải chịu sự sắp xếp của số phận. Em không hề sợ cuối cùng anh không cưới em. Em tình nguyện để anh phụ em, chứ em không có cách nào để phụ anh. Những năm tháng cùng anh, là những năm tháng em không muốn mất đi nhất. Nếu như một ngày có người cùng anh đi qua thảm đỏ, không phải là em. Em nghĩ, em sẽ bình tình mà nhìn anh. Có lẽ khuôn mặt xinh đẹp dưới cái mạng che mặt kia, ánh mắt anh nhìn cô ấy giống như thuở ban đầu khi anh lướt qua gương mặt em. Em sẽ xiết chặt lấy anh chàng đứng cạnh em, nhẹ nhàng thì thầm vào tai anh ấy, lễ phục màu trắng không hợp với bọn em, thử chọn màu Champagne xem. Kết thúc buổi lễ có thể em sẽ tiến lại bắt tay anh chúc mừng, chứ không đợi đến phần ném hoa rồi mới rời đi. Em sẽ lịch sự cho đến phút cuối. Em sẽ mỉm cười. Ở bên nhau một năm, hai năm, ba năm, bốn năm…. Cùng nhau đi qua vô số xuân hạ thu đông, nếm qua vô số hỉ nộ ái ố, trải qua bao tiểu nạn đại nạn. Cuối cùng người cùng anh nắm tay bước qua thảm đỏ, lại không phải là em. Mà người đàn ông đứng bên cạnh em, cũng không phải là anh. Đứng bên cạnh anh ấy khúc khích cười, quên đi anh và cô dâu xinh đẹp của anh, thời khắc đó em  không hề buồn. Em từng nói với anh khi chúng mình kết hôn, không cần phải tổ chức hôn lễ thật hoành tráng, phải váy cưới thật lộng lẫy, tiền mừng thật nhiều hay là lời chúc phúc của thật nhiều người, chỉ cần tay nắm tay đi đến Cục dân chính nhận lấy tấm sổ đỏ, sau đó bắt đầu cuộc sống hôn nhân bình thường nhưng những cặp vợ chồng nơi miền quê là em đã mãn nguyện lắm rồi. Anh còn cười hỏi lại em: “Người ta đều là hoàng tử và công chúa, tại sao đến chúng ta lại trở thành nông phu nông phụ rồi?” Rất đơn giản, bởi vì từ lâu em đã không tin vào những câu chuyện cổ tích rồi. Những sạp hàng bày bên lề đường, những sạp hàng bày trên đất, những trò chơi ngoài ngoại ô trong bao nhiêu năm qua, cùng với những đôi tay thô ráp, khiên em hiểu được cái gì là bình thường, cái gì là tố niên cẩm thời. Bình thường chính là cho dù có đi đến đâu anh cũng nắm lấy tay em, thơm lên má em, để cho em biết, cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì anh cũng sẽ luôn ở bên em. Tố niên cẩm thời chính là mỗi sáng sớm thức dậy, người ở bên cạnh em là anh, em dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ theo vầng trán anh, lông mày anh, mũi anh, miệng anh, nhẹ nhàng hôn anh một cái. Sau này của sau này, chúng ta sẽ thường vì những chuyện nhỏ  nhặt mà xảy ra cãi vã. Anh sẽ nói em thay đổi rồi, em cũng sẽ trách anh không còn quan tâm dịu dàng với em nữa. Tuy là lúc khóc, em vẫn muốn dựa vào bờ vai anh. Em nói với anh: Không có anh, chỗ nào em cũng chẳng muốn đi. Em nói với anh: Chỉ cần có anh, em không sợ cái gì hết. Em nói với anh: Cho dù như thế nào đi chăng nữa, xin anh đừng buông tay em ra, đừng bỏ em lại một mình. Em nói với anh: Nếu như tính bướng bỉnh của em khiến anh không cách nào dạp tắt được, xin anh hãy ôm em một cái, chỉ cần ôm em một cái là đủ rồi. Em nói với anh: Anh là người đầu tiên và cũng là người duy nhất em muốn lấy. Em từng nói rất nhiều rất nhiều, nhưng anh không hề nhớ, em phải làm sao đây? Con gái, thường sẽ mất hết đi lí trí khi yêu một người. Cho dù trước mặt người khác có tỏ ra kiêu ngạo như nào, cuối cùng cũng không thoát khỏi kiếp nạn của nước mắt, nhưng trong đủ kiểu quấn quýt, thất vọng, lấy cái chết để đe dọa bất thình lình gặp phải cái dửng dưng. Cho nên bất đầu học cách đi đường một mình, ăn cơm một mình, đọc sách một mình, viết chữ một mìn,, ngủ một mình. Thử không đợi những điều kinh ngạc nho nhỏ, không vì một câu nói mà hốc mắt đỏ hoe, không vì một món quà nhỏ mà vui vẻ tận mấy ngày trời, sẽ không tha thứ một người vi phạm cùng một lỗi sai vô số lần, sẽ không đợi điện thoại của ai đó mỗi đêm khuya, sẽ không coi những lời hứa nhất thời thành lời hứa trọn đời, sẽ không cười ngốc nghếch bất kể thời gian nữa….. Nhưng những điều này, lại là những gì em đã từng làm qua vì anh. Em cố gắng mỉm cười với người bên cạnh, cố gắng trở thành cô gái rực rỡ như hoa hướng dương. Em nhìn em, cuối cùng em cũng trưởng thành rồi. Cho dù sau này có yêu và được yêu hay không em cũng sẽ không kích động như vậy nữa. Khi em khoác lên mình bộ váy cô dâu, được bố nắm tay trái tiến vào lễ đường, đem tay của em giao phó vào tay một chàng trai khác, Cha xứ sẽ hỏi cả hai có đồng ý cho dù giàu sang hay đói khổ, khó khăn hay bệnh tật vẫn sẽ nương tựa vào nhau đến chết, sau khi trả lời YES I DO là thời khắc đeo nhẫn lên ngón áp út tay trái của nhau—-nước mắt của em sẽ lặng lẽ rơi. Đây là lần đầu tiên em khóc trong lúc hạnh phúc như vậy, cũng là lần cuối cùng em rơi nước mắt vì anh. Cũng như anh của ngày hôm nay đứng dưới ánh đèn của lễ đường, nắm lấy tay cô dâu của anh đọc lời thề trước mặt toàn thể khách khứa—-hứa cùng cô ấy ở bên nhau tới già Lời tuyên thệ quen thuộc ấy, đột nhiên lướt qua bên tai em. Và như lần đầu anh nhìn thấy em nhiều năm trước, khuôn mặt dịu dàng của anh vẫn nổi bật như ngày nào. Trong tiệc cưới, anh đến mời rượu em, em bình tĩnh nói lời chúc mừng anh. Nhìn anh châm thuốc cho anh ấy, bóc kẹo hỉ cho em. Sau đó nắm tay anh ấy rời đi. Anh của trước đây, biết em sợ tối, sợ côn trùng, sợ tiêm……sợ rất nhiều. Nhưng lại không hề biết: điều em sợ nhất, là cuối cùng không được gả cho anh. 

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN