Em giấu nỗi buồn nơi đáy mắt, chỉ khẽ bảo rằng: "Em vẫn là em đấy thôi, chỉ có điều, đã không còn khờ dại yêu anh đến điên cuồng, ngây ngốc".

Hôm nay tình cờ gặp lại anh - nơi đã từng là tất cả mọi yêu thương em gửi trao trọn vẹn. Sau ngần ấy thời gian, mỗi chúng ta đều đã khác của những ngày xa xưa khờ dại. Anh của ngày hôm nay chững chạc, thành đạt và vẫn là niềm ao ước của bao cô gái. Vẫn nụ cười tỏa nắng giăng mưa mà ngày nào lòng em xao xuyến, chỉ khác một điều là nụ cười ấy, giờ đâu của riêng em. Sau những câu hỏi thăm muôn đời khách sáo, anh nhìn vào mắt em rồi nói rằng:"Em bây giờ, khác quá". Em giấu nỗi buồn nơi đáy mắt, chỉ khẽ bảo rằng: "Em vẫn là em đấy thôi, chỉ có điều, đã không còn khờ dại yêu anh đến điên cuồng, ngây ngốc".

Em của ngày xưa chỉ biết mỗi mình anh là chàng trai duy nhất trên đời. Mọi thứ về anh đều là tốt đẹp và hoàn hảo nhất. Sáng mở mắt ra xem điện thoại xem có tin nhắn của anh gọi dậy chưa? Trưa đến gọi điện nhắc anh ăn trưa, bởi chàng trai của em ngày xưa có thói quen bỏ bữa mỗi khi ngập mặt trong một đồ án mới. Tối đến dù có bận rộn đến mấy cũng xin anh một cái hẹn, bởi nhìn thấy anh mỗi ngày là niềm vui duy nhất của em.

Em của ngày xưa trẻ con, ngây ngô, ngốc nghếch. Mỗi khi anh quên không trả lời tin nhắn là thế nào cũng giận dỗi, nhưng lại chẳng bao giờ chịu thừa nhận là mình giận anh. Và mỗi lần thấy em có biểu hiện khác thường, không khủng bố tin nhắn như thường lệ là y như rằng, anh hiểu và kiếm cớ dỗ dành. Em sáng nắng, chiều mưa, tối giông, khuya bão, nhiều khi em cũng phục anh thật, chịu đựng cái tính khí thất thường của em trong suốt ngần ấy thời gian chúng ta ở bên nhau. Giờ nghĩ lại, chắc anh đã vất vả thật nhiều.

Em của ngày xưa, yêu anh nhưng lại khờ khạo đến mức không biết cách làm cho anh hiểu em yêu anh nhiều đến nhường nào. Em cứ vô tư đến vô tâm và rồi vô tình đánh mất anh lúc nào không biết. Và khi mọi thứ đã kết thúc, thì dù em có làm gì đi chăng nữa, cũng không thể mang đi trở lại anh của ngày xưa. Bởi em biết, tình cảm anh dành cho em đã cạn dần theo ngày tháng. Khi nhìn vào mắt anh, em đã không còn thấy hình ảnh của em trong đó, là lúc ấy, em biết mình phải buông tay.

Còn em của ngày hôm nay đã chín chắn hơn nhiều rồi anh ạ. Không còn khóc mỗi đêm sau ngày anh ra đi nữa. Đã tự biết lau nước mắt của chính mình chứ không còn chờ đợi bàn tay ấm áp ôm mặt em và lau đi nước mắt, rồi cười ghẹo bảo:"Em của anh sao mà mít ướt quá vậy?!" mỗi khi em bị điểm kém hay uất ức điều gì.

Em của ngày hôm nay đã thôi không xem chàng trai nào đó là cả thế giới nữa. Thế giới của em giờ rộng lớn lắm. Đó là gia đình với những bữa cơm ấm cúng mỗi khi em đi làm về, là những buổi tụ họp tám quên trời quên đất của hội những nàng độc thân quyến rũ, là công việc em yêu thích. Mà nói đến đó, em phải cám ơn anh. Vì ngày đó, để không suy nghĩ đến anh nữa, em đã lao đầu vào công việc, làm ngày làm đêm đến quên cả ăn ngủ. Nhờ vậy mà em nhận ra ngoài việc lẽo đẽo theo anh, thì em cũng có khối tài năng tiềm tàng ấy chứ.

Em của ngày hôm nay, khi gặp lại anh, đã có thể cười một nụ cười bình yên nhất. Bởi em biết rằng, quá khứ dù là tốt đẹp hay khổ đau, dù ai đúng ai sai thì đó cũng đã là quá khứ. Em không có đủ quyền năng để bắt thời gian quay trở lại, vậy nên điều duy nhất em có thể làm là đối mặt với thực tế. Cám ơn anh vì những yêu thương đã qua, dù là vụng dại nhưng đó là mảng ký ức mà em tin rằng mình sẽ chẳng thể quên.

P/S: Yêu thương là thứ mà mỗi người nên trân trọng. Bởi khi mất đi, dù có dùng tiền bạc, quyền lực hay bất kỳ điều gì cũng không thể đánh đổi. Nhưng một khi yêu thương rời bỏ bạn, thì cũng đừng nên tuyệt vọng. Bởi bất kì điều gì xảy ra trong đời này đều có lý do của nó. Yêu thương ra đi để bạn mạnh mẽ, trưởng thành và biết trân trọng hơn những gì mà mình đang có mà thôi.

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN