Nếu như có thể, em chỉ mong anh có thể yêu em nồng nàn nhưng bàng quan giấu giếm, để em biết rằng dù anh chấp nhận tình cảm của em nhưng em không cảm thấy mình cô đơn, để em biết rằng em không sai lầm khi chọn nhầm người thương được không anh.....

Thật sự thì em không biết cảm giác của mình lúc này là như thế nào. Có một niềm vui khó diễn tả thành lời nhưng không hiểu sao trái tim em nó lại bình yên đến lạ kỳ, không còn cái cảm giác trái tim đập loạn nhịp lên vì vui mừng, cũng không còn cái cảm giác như lần đầu mới biết yêu, nó nhẹ nhàng và bình lặngđến lạ.

Có lẽ khi trải qua một mối tình, trải qua một thời gian khá dài để học cách chấp nhận với việc bước đi chỉ có một mình, dường như nó trở thành một thói quen bất định trong cuộc sống của em, nó làm em đủ trưởng thành để nhìn nhận mọi việc theo một chiều hướng khác không còn cái thời bồng bột và nông nỗi của tuổi trẻ. Nhưng em không phủ nhận rằng việc anh thích em nó làm em vui như thế nào. Cảm ơn anh đã chấp nhận tình cảm của em, cảm ơn anh vì đã thích em.

Cảm ơn anh, vì đã thích em...

Em không biết tại sao mình thích anh và thích anh khi nào, em chỉ biết đơn giản là mình thích anh. Anh bảo anh thích em, nhưng em biết anh vẫn chưa hoàn toàn thích em, em sẽ không ép hay bắt buột anh phải thích em ngay bây giờ, em sẽ đợi cho đến khi nào anh thật sự mở rộng trái tim mình để đón nhận em.

Em là một đứa con gái khá sống khá thực tế, nên em không cần một tình yêu lãng mạn như phim hàn hay những câu chuyện ngôn tình em hay đọc, em chỉ cần một tình yêu đơn giản nhưng nó làm em thấy âm áp, nó làm em yên tâm hay những lúc em yếu lòng nhất sẽ có người cho em mượn vai để tựa vàochỉ cần như thế đủ để em cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.

Nếu như có thể, em chỉ mong anh có thể yêu em nồng nàn nhưng bàng quan giấu giếm, để em biết rằng dù anh chấp nhận tình cảm của em nhưng em không cảm thấy mình cô đơn, để em biết rằng em không sai lầm khi chọn nhầm người thương được không anh?

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN