"Nhắm mắt là ngày mai, là ngày vui, là ngày mới, nơi nỗi buồn không chạm tới, là hy vọng, là mong manh, dù không có nhưng sẽ đợi..." Có những nỗi buồn mang tên "hôm nay", để rồi mỗi ngày em đều mong đợi cái gọi là ngày mai. Em tự nhủ sẽ sống cho hiện tại, không nghĩ quá nhiều về quá khứ và cũng không mơ mộng quá nhiều cho tương lai, bởi hiện tại mới là thứ em đang có..nhưng nói thì dễ còn làm được hay không lại là chuyện khác..

Con người ai cũng có giới hạn của mình, chỉ là không ai mong muốn phải đối mặt với nó. Khi người ta trải qua một chuyện, có nghĩa là chuyện đó vẫn nằm trong giới hạn chịu đựng của người đó, và ai cũng mong mọi chuyện ít ra rồi sẽ tốt hơn như thế.. Nhưng với em, từng chuyện qua đi không dễ dàng khi mọi thứ ngày một tệ hơn. Hiện tại có thể ổn, nhưng ngày mai chưa hẳn đã như thế.. Sau cơn mưa có thể là cầu vồng, nhưng cũng có thể là rất nhiều cơn mưa khác nữa..

Sau cơn mưa có thể là cầu vồng, hoặc rất nhiều cơn mưa khác...

"Nhắm mắt là ngày mai, là ngày vui, là ngày mới, nơi nỗi buồn không chạm tới, là hy vọng, là mong manh, dù không có nhưng sẽ đợi..." Có những nỗi buồn mang tên "hôm nay", để rồi mỗi ngày em đều mong đợi cái gọi là ngày mai. Em tự nhủ sẽ sống cho hiện tại, không nghĩ quá nhiều về quá khứ và cũng không mơ mộng quá nhiều cho tương lai, bởi hiện tại mới là thứ em đang có..nhưng nói thì dễ còn làm được hay không lại là chuyện khác..

Khi mà hiện tại có quá nhiều thứ khiến em mệt mỏi, khiến em chỉ biết trông đợi đến ngày mai để mong rằng mọi điều rồi sẽ tốt hơn, nhưng rồi ngày mai sẽ lại trở thành hôm nay... Ngay cả đến giấc mơ, nơi mà không thuộc về quá khứ, hiện tại hay tương lai nó cũng khiến em phải buông bỏ, hẳn là vì một đièu gì ghê gớm lắm..để rồi tỉnh dậy chẳng biết là vì giấc mơ hay là cảm xúc đã làm cho mắt ướt nhèm, chỉ biết dù có trong giấc mơ thì em vẫn vậy, vẫn luôn che giấu đi chính con người mình.

Sau cơn mưa có thể là cầu vồng, hoặc rất nhiều cơn mưa khác...

Mỗi một lần "hôm nay" qua đi, em lại cảm thấy mình có thêm một điều gì đó, thi thoảng là sự trưởng thành, thi thoảng là niềm tin, hay thi thoảng cũng có thể là một vết sẹo..Tất cả góp nhặt lại ngay cả đến em cũng không đếm nổi những thứ đang tồn tại trong mình.

Có những lúc tự hỏi: Em đợi gì ở ngày mai? Để rồi lại tự buồn bởi có lẽ dù ngày mai có đến cũng sẽ không thể mang theo những điều mà em mong đợi... Có phải không?

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN