Tình yêu tuổi 25 nhất định phải có đích đến trong tương lai. Người yêu của tuổi hai lăm nhất định không phải chỉ là sự rung cảm nhất thời...

Tuổi 20, chúng ta chỉ cần một người để làm những điều điên rồ cùng nhau…

Đêm qua chúng tôi đã có những câu chuyện kể về những cuộc tình đã qua trong đời nhau. Khi khoảng không gian chợt trở nên vắng lặng, tôi nghe tiếng thở dài của cô em gái nhỏ. Em vừa đôi mươi và em còn vụng dại. Em tâm tình thành thật rằng: tình yêu với em là một điều quá đỗi tuyệt vời!

Tôi biết, tôi biết rõ chứ! Ở cái thời mà con người ta mới ngập ngừng rung động trước một ai đó, mọi thứ đều trở nên lung linh kỳ lạ. Dường như chẳng ai dám chắc chuyện gì sẽ xảy ra khi mình gật đầu ừ khẽ, hoặc khi mình bạo dạn chìa tay để nắm lấy tay một người. Nhưng chúng ta lại biết chắc rằng trái tim non nớt của mình đang đập một cách vô cùng mạnh mẽ.

Đó hẳn là tình yêu. Chúng ta hẳn đã gọi đó là tình yêu. Tình yêu của những năm thanh xuân tươi trẻ – tình yêu của những năm chúng ta vừa tròn hai mươi. Một thứ tình yêu trong trẻo mà có lẽ sau này, chỉ kịp lớn hơn vài tuổi thôi, chúng ta cũng sẽ không thể nào kiếm tìm thêm được một lần nào nữa.

Bộ ảnh "tình" đến độ ai xem xong cũng muốn yêu và cưới ngay thôi!

Tôi nhớ những mối tình giảng đường đều bắt đầu bằng cơm kí túc xá, những lần đi tình nguyện trong màu áo xanh, những đêm la cà phố xá lúc lên đèn… Thời bấy giờ, tình yêu giản dị, thiếu thốn vật chất nhưng đầy ắp những ân tình. Có anh sinh viên hồ hởi chở bạn gái trên chiếc xe đạp cũ, hồ hởi leo dốc mà chẳng oán thán lấy một câu. Còn cô bạn gái phía sau thì cười tươi rói với một con gấu bông nho nhỏ, hay đơn sơ hơn chỉ là độc nhất một bông hoa hồng.

Vậy mà tình vẫn cứ tươi!

Dường như ở tuổi đôi mươi, chúng ta chẳng có lấy một yêu cầu hay một tiêu chuẩn nào. Chúng ta yêu một người tự nhiên đến hồn nhiên và ngây thơ. Chỉ cần người ấy khéo léo đem chuông gõ vài tiếng leng keng vào trái tim thổn thức, vậy là đã vội vã đắm say nhau rồi. Mà chúng ta khi còn trẻ cũng chẳng có nổi một mối bận tâm hay nề hà.

Những cô gái tuổi đôi mươi mà tôi biết đều khờ khạo cho rằng tình yêu của tuổi hai mươi sẽ cứ mãi đẹp và mãi thơ như thế. Thậm chí tôi cũng đã từng. Rằng tình yêu đâu cần toan tính, đâu cần vật chất, cứ yêu nhau đơn thuần cho bao người nức nở hờn ghen thôi. Lời ra ý vào chẳng qua là lòng không vững, rời xa nhau chẳng qua là yêu nhau chưa đủ nhiều. Bất cứ lời biện hộ hay lý do nào được đưa ra cũng đều bị quy chụp là hết yêu. Chứ đã yêu thì phải bất chấp hết, bỏ mặc tuổi tác, quên lãng cả thời gian, chỉ nguyện nắm tay nhau cùng xây nên một lâu đài tình ái trên vương quốc thiên đường.

Tuổi hai mươi cho chúng ta dư thừa sức khỏe để mà xông pha, cũng dư thừa cả niềm tin để mà mộng mơ về hạnh phúc. Bởi vậy, chúng ta chẳng cần gì, chỉ cần có một người sẵn lòng cùng mình làm hết những chuyện khùng điên. Chỉ đơn giản vậy thôi!

Tuổi 25, chúng ta cần một người phù hợp để ở cạnh bên và đi cùng, càng xa càng tốt…

Nhưng mộng bắt đầu tan và mơ bắt đầu tàn là khi chúng ta bước cả hai chân ra ngoài xã hội. Bôn ba lẫn bon chen trong đời, chúng ta thấy mình hóa ra chỉ là những chú ếch nhỏ nương nhờ nơi đáy giếng.

Lúc này đây, không còn là hoàng tử, không còn là công chúa, không còn là lâu đài hạnh phúc với hai trái tim vàng. Lúc này đây, là thực tế nghiệt ngã về những ngã đường sự nghiệp, là lương tháng bao nhiêu, là tuổi bố mẹ thì già đi và mình cũng chẳng còn bé dại.

- [ Hiền ]

Đừng nói là bạn sẽ chọn tình yêu, bởi tôi không tin đứng vào vị trí của bạn, bạn sẽ đủ mạnh mẽ làm điều đó. Đối với bố mẹ đã dày công nuôi dưỡng hơn mấy chục năm trời, không thể nói quên là có thể quên ngay. Bởi trưởng thành rồi bạn sẽ biết trái tim mình hóa ra mong manh dễ vỡ đến chừng nào. Đó là khi những người thân yêu quanh ta bị tổn thương, hoặc phải vì ta mà lo lắng.

Cho nên, những mâu thuẫn trong tình yêu cứ thế lớn dần. Không nhận được sự chúc phúc, không nhận được sự ủng hộ, không có nền tảng,… thành ra chẳng ai nghĩ mình sẽ cố chấp được bao xa.

Không phải là những sự khác biệt đó từ trước đến nay không tồn tại. Bởi chúng vốn dĩ vẫn luôn tồn tại, chỉ có điều, ở độ tuổi nào thì chúng ta mới thấm thía được mà thôi.

Chẳng hạn, những năm mười tám đôi mươi, bạn cho rằng câu dặn dò của cha mẹ về việc chọn một người để yêu là thừa thãi. Bạn đinh ninh rằng yêu thì cứ yêu thôi, việc gì phải xoắn? Nhưng đến năm ở tuổi hai lăm, bạn sẽ thấy mình không còn thiết tha để bồng bột nữa. Bạn cũng chẳng đủ máu liều để đặt cượt số phận mình trong những cuộc tình không dự đoán trước được tương lai.

Tình yêu của tuổi 25 cần nhiều hơn một chữ yêu.

Pinterest : dungdungspins

Thành thử ra, tuổi tác sẽ cho chúng ta những trải nghiệm thực tế, cho chúng ta những bài học mà sách vở nói chúng ta không tin, cha mẹ nói chúng ta cũng chẳng buồn nghe. Chỉ khi nào cảm nhận rõ được sự trôi đi của thời gian, đếm thấy số nến cắm trên bánh sinh nhật ngày càng nhiều, thì lúc bấy giờ bạn mới biết rằng mình không còn những suy nghĩ đơn thuần và ngô nghê như ngày xưa.

Bây giờ, hai lăm tuổi rồi, chúng ta chẳng cần điên rồ, chẳng cần khám phá thế giới, cũng chẳng cần khăng khít nắm tay nhau mà hét to cho tất cả mọi người biết chúng ta đang hạnh phúc nhường nào. Chúng ta đơn giản chỉ là cần một người xuất hiện đúng lúc, vừa vặn với một vài tiêu chuẩn của bản thân, để chúng ta có thể tiếp tục mạnh mẽ tin và yêu. Người ấy cũng có thể thấy chúng ta vừa vặn để mà tin và yêu… Chỉ khi hòa hợp đôi bên, hạnh phúc mới lâu dài.

Tình yêu của tuổi hai lăm nhất định phải có đích đến trong tương lai. Người yêu của tuổi hai lăm nhất định không phải chỉ là sự rung cảm nhất thời, mà còn là sự cân nhắc và lựa chọn của lý trí thay vì phó mặc tất cả cho con tim. Cho nên, tiêu chuẩn để chọn người yêu không thể nào không có, chỉ là có nhưng đừng quá nhiều!

Chiến Thắng – Dear.vn

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN